Thích Vân Úy vốn ngỡ bữa tối tại Nhan gia chỉ có bốn người là cô, Nhan Túy và vợ chồng Nhan Chiêu
- Hà Nhiễm. Nào ngờ Nhan Túy vừa về không bao lâu, trang viên họ Nhan đã bắt đầu đón khách nườm nượp.
Nhan Chiêu bảo Thích Vân Úy cùng Nhan Túy đứng đón khách ở ngay cửa chính. Tần Lệ Phong đứng cách đó không xa, Thích Vân Úy chẳng cần quay đầu lại cũng cảm nhận được ánh mắt âm lãnh của anh ta đang găm chặt vào lưng mình.
Cô thoáng thất thần suy nghĩ: Thích Phương Hoài là một kẻ b**n th** không đáng tin, nhưng Tần Lệ Phong này trông có vẻ giống một trung khuyển, không biết liệu có phải là lương phối cho Nhan Túy không? Lại nghĩ đến lần trước sau khi gặp Thích Phương Hoài, đêm đó cô liền mơ thấy hắn và Nhan Túy, không biết đêm nay có mơ thấy Tần Lệ Phong và nàng nữa hay không.
Thích Vân Úy còn đang miên man suy nghĩ thì một giọng nói chói tai bỗng cắt ngang: "Nhan Túy, dì họ chúc con tân hôn hạnh phúc nhé. Người kết hôn với con là vị này sao? Thật đúng là... thật là... ha ha."
Thích Vân Úy sực tỉnh, đối diện với ánh mắt soi mói đầy khinh miệt của một người phụ nữ trung niên gầy gò.
Bà ta chỉ tay về phía cô, nói với Nhan Túy: "Cũng không phải dì họ có thành kiến với gia thế của Thích Vân Úy đâu, nhưng nghe em họ con nói cô ta học đại học mới hai năm đã bỏ, nghỉ học xong cũng chẳng chịu đi làm, suốt ngày chỉ biết ở nhà ăn không ngồi rồi. Con xem bản thân ưu tú như vậy, sao lại nghĩ quẩn mà kết hôn với loại người này? Đừng nói là bị cô ta lừa gạt rồi đấy nhé?"
Bà ta ngoài mặt thì ra vẻ quan tâm, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự hả hê không thèm che giấu. Loại người này Thích Vân Úy chẳng lạ lẫm gì: Thấy người vốn giỏi giang hơn mình bỗng dưng có vết nhơ, liền muốn cầm loa thông báo cho cả thế giới biết để thỏa mãn cái tôi nhỏ nhen.
Từ khi sinh ra đến nay, Nhan Túy luôn hoàn mỹ trong cả học tập lẫn công việc. Ai cũng nghĩ Alpha của nàng phải rất xuất chúng, nào ngờ nàng lại kết hôn vội vã với một kẻ phế vật. Điều này vừa khiến họ mở mang tầm mắt, vừa khiến họ thầm mừng trong lòng: Một Omega dù giỏi hơn Alpha thì đã sao, cuối cùng chẳng phải vẫn gả cho một kẻ vô dụng đó sao?
Nhan Túy giữ vẻ mặt lạnh nhạt: "Dì họ, cô ấy hiện tại là Alpha của con. Nếu dì cảm thấy cô ấy không xứng với con thì có thể vào nói với cha mẹ con, họ đang đợi ở bên trong."
Gương mặt người dì họ thoáng hiện vẻ lúng túng: "Được rồi, dì họ không nói nữa. Ai chà, người trẻ các con cứ thích khăng khăng theo ý mình, cứ tưởng tự chọn là tốt, sau này khổ rồi mới biết." Nói đoạn, bà ta dắt con trai vào biệt thự. Lúc đi ngang qua Thích Vân Úy, cả hai mẹ con không quên ném cho cô một cái lườm cháy mặt.
Thích Vân Úy: "..."
Đời này cô chưa bao giờ bị ghét bỏ đến thế, hôm nay coi như được mở mang tầm mắt. Nhưng xét cho cùng, họ khinh miệt là khinh miệt nguyên chủ, nên trong lòng cô cũng chẳng thấy quá nặng nề.
Đứng hơn nửa tiếng, Thích Vân Úy bắt đầu thấy mỏi. Thấy tạm thời không có khách mới, cô thừa dịp thanh tịnh liền rũ mắt, nhắm nghiền lại một lát. Khoảng hai ba phút sau, gia đình cô họ của Nhan Túy đến, Thích Vân Úy vội vàng mở mắt ra.
Vẫn quy trình cũ, gia đình này cũng chẳng coi cô ra gì. Từng người một vênh váo hất cằm, như thể muốn quét cái đống rác là cô vào thùng rác ngay lập tức. Thích Vân Úy mặt không cảm xúc, đột nhiên cô thấy buồn ngủ và muốn ngáp một cái. Sợ bị người ta nhìn thấy thì bất lịch sự nên cô cố nhịn, kết quả là khóe mắt thấm ra một vũng nước mắt, phản chiếu ánh đèn trước cửa trông như lấp lánh tinh quang.
Người cô họ như bắt được chuyện lạ, liền la toáng lên: "Úi dào! Đây là đang chê tôi nói động chạm đến con sao? Tôi mới thấy Alpha khóc lần đầu đấy!"
Nhan Túy nghiêng đầu, chạm phải đôi mắt đen mờ mịt đang rưng rưng của Thích Vân Úy. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác khó tả. Nàng mím đôi môi đỏ, khẽ hỏi cô: "Khóc cái gì?"
Thích Vân Úy chậm chạp chớp mắt, làn hơi nước trong mắt dần tan đi.
Cái gì khóc? Ai khóc cơ?
Chẳng đợi cô giải thích, Nhan Túy đã quay người lại, sắc mặt lạnh đi vài phần, nói với cô họ "Mời vào cho."
Người cô họ bị ánh mắt của Nhan Túy làm cho lạnh gáy, trong lòng khó chịu liền lẩm bẩm: "Nhan Túy, cô họ cũng là vì tốt cho con thôi. Hôn nhân không môn đăng hộ đối sớm muộn cũng có vấn đề. Con xem con gái Alpha của chị dâu cô họ tốt biết bao, bảo gặp một lần con cũng không chịu..."
"Cô họ, con gái bà ấy tốt thế nào cũng không liên quan đến con. Còn chuyện cô ta muốn vào tập đoàn Nhan thị, hôm nay con trả lời luôn cho cô: Không bao giờ có chuyện đó."
Nhan Túy dứt khoát: "Mời vào trong đi. Nếu cô không muốn vào thì cũng không cần vào nữa."
Gương mặt cô họ cứng đờ: "Nhan Túy, ta là cô họ của con đấy!"
"Họ hàng bắn đại bác mới tới." Nhan Túy lạnh nhạt buông một câu.
Người cô họ còn định tranh luận thêm, nhưng cô con gái đi cùng rốt cuộc đã đứng ra kéo bà lại, nhìn Nhan Túy ái ngại xin lỗi: "Mẹ tôi dạo này đến tuổi tiền mãn kinh nên hay cố tình gây sự, mọi người đừng để tâm nhé."
Nói đoạn, cô ta lôi kéo cô họ vào thẳng biệt thự. Cổng chính một lần nữa trở lại vẻ yên tĩnh.
Thích Vân Úy khẽ nói: "Cảm ơn cô."
Nhan Túy chỉ "ừ" nhẹ một tiếng đáp lại.
Mấy đợt khách sau đó có vẻ bình thường hơn, họ biết điều không nói xấu trước mặt chính chủ, chỉ xã giao vài câu hờ hững rồi đi thẳng vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!