Cuối cùng cũng đến ngày lĩnh chứng, Thích Cửu Tư đích thân lái xe đưa Thích Vân Úy đến trước cổng Cục Dân chính.
Hôm nay không phải ngày lễ đặc biệt gì, họ lại đến sớm nên phía trước chỉ có hai ba cặp đôi đang xếp hàng. Thích Vân Úy quay sang nói với Thích Cửu Tư: "Tiểu cô, cảm ơn cô đã đưa cháu đến đây. Cô cứ về trước đi, không cần đợi cháu đâu ạ."
Thích Cửu Tư cười đáp: "Được rồi, tiểu cô không làm kỳ đà cản mũi hai đứa nữa, đi ngay đây."
Nhìn theo chiếc xe của Thích Cửu Tư rời đi, Thích Vân Úy khẽ thở dài. Thích Cửu Tư đối với nguyên chủ tốt đến mức không có nguyên tắc, ngay cả việc hạ dược Nhan Túy mà bà cũng tận tình giúp sức. Sự tốt bụng vô điều kiện này khiến trong lòng Thích Vân Úy cảm thấy có chút không chắc chắn.
Cô xoay người, đưa mắt tìm kiếm hình bóng Nhan Túy nhưng không thấy nàng đâu, liền cúi đầu mở WeChat gửi tin nhắn.
Thích Vân Úy: Cô tới đâu rồi thế? [icon đáng yêu nghiêng đầu]
Cô đã bắt đầu vô sư tự thông, học được cách sử dụng các gói biểu cảm (sticker).
Nhan Túy: Ven đường, ở trong xe.
Thích Vân Úy ngẩng đầu lên, quả nhiên trông thấy một chiếc xe con khiêm tốn đang đỗ bên đường. Cửa xe bên ghế lái đẩy ra, Nhan Túy bước xuống.
Thích Vân Úy mỉm cười đi tới đón: "Chào buổi sáng! Sắp lĩnh chứng rồi, tối qua cô ngủ ngon không? Có thấy hồi hộp chút nào không?"
Nhan Túy thực sự không hiểu nổi cái da mặt dày của Thích Vân Úy từ đâu mà ra, không chỉ có ý đồ tìm nàng xin giúp đỡ, mà giờ còn có thể đứng trước mặt nàng nói nói cười cười như không có chuyện gì. Chuyện bị hạ thuốc không thể nào quên đi dễ dàng như vậy, Nhan Túy phớt lờ cô, lạnh lùng lướt qua người Thích Vân Úy để đi đến cuối hàng đứng chờ.
Thích Vân Úy mặt dày bám theo, đứng cạnh nàng và tiếp tục chủ đề dang dở: "Tôi thì hồi hộp chết đi được, cả đêm ngủ chẳng ngon giấc. Cô nhìn xem, mắt tôi thâm quầng hết cả rồi này."
Nói đoạn, cô còn chớp mắt ra hiệu cho Nhan Túy nhìn.
Nhan Túy mất kiên nhẫn liếc qua một cái. Chạm phải đôi mắt đen trắng rõ ràng của đối phương, nàng khựng lại một chút, hàng mi rủ xuống che đi ánh nhìn: "Ừ, thâm thật."
Trong lòng nàng thầm nghĩ, đôi mắt đen láy trong trẻo thế kia đúng là hiếm thấy, sao lại xui xẻo sinh trưởng trên người Thích Vân Úy cơ chứ.
Sau khi Cục Dân chính bắt đầu làm việc, rất nhanh đã đến lượt hai người. Thích Vân Úy và Nhan Túy lần lượt thực hiện theo quy trình: chụp ảnh, nộp phí, lĩnh chứng, chính thức trở thành bạn đời hợp pháp của nhau.
Cầm giấy chứng nhận kết hôn bước ra ngoài, Thích Vân Úy đề nghị: "Nhan Túy, cô ăn sáng chưa? Để tôi mời cô đi ăn nhé."
Nhan Túy đáp gọn lọn: "Tôi phải đến công ty."
"Được rồi, vậy tôi về nhà trước. Dù sao sau này cũng còn rất nhiều cơ hội, lần tới mời cô bù vậy." Đi làm là chính sự, cô không muốn làm chậm trễ công việc của người ta.
Thích Vân Úy định bắt xe buýt về Thích gia. Trạm xe ngay bên đường nên cô đứng yên tại chỗ chờ đợi.
Nhan Túy tiến về phía xe của mình được vài bước thì bỗng khựng lại. Nàng xoay người nhìn cô, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Thích Vân Úy cảm giác nàng có lời muốn nói, liền tiến lại hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"... Không có gì." Nhan Túy dường như vừa đánh mất ý định trò chuyện với cô, nàng xoay người rời đi ngay lập tức.
Thích Vân Úy cũng không rõ nàng đang phân vân điều gì. Cô đứng nhìn chiếc xe của Nhan Túy khuất dần rồi mới thong thả đợi xe buýt trở về.
Khi Nhan Túy đến công ty, vừa bước vào văn phòng thì điện thoại bỗng rung lên hai tiếng. Nàng ngồi xuống ghế làm việc, lấy máy ra xem thì thấy tin nhắn từ cô bạn thân Hoàng Mạt Mạt – một đoạn tin nhắn thoại dài tận ba mươi giây.
Hoàng Mạt Mạt: "Nhan Túy, sao rồi? Hai người lĩnh chứng xong chưa? Tên Thích Vân Úy kia có lại nói mấy lời thiếu tin cậy với cậu không? Loại Alpha phế vật như thế hiếm lắm, cậu đụng phải chắc chắn là 'duyên phận' rồi. Nhớ phải nắm thóp cô ta đấy nhé! Bảo gì nghe nấy, cậu sẽ trở thành huyền thoại trong giới Omega cho xem!"
Nhan Túy: "..."
Hoàng Mạt Mạt: "Đừng có ngại! Cậu chẳng bảo Thích Vân Úy đã xin lỗi cậu hai lần rồi sao? Nhân lúc cô ta còn chút lương tâm, mau chóng điều khiển cô ta đi. Vừa giúp cậu đối phó với người nhà, vừa làm 'công cụ' đánh dấu mỗi khi đến kỳ ph*t t*nh, tiện lợi đôi đường còn gì!"
Phải thừa nhận rằng lời của Hoàng Mạt Mạt có phần chí lý. Đó cũng là lý do hôm nay Nhan Túy không hề trì hoãn mà đến Cục Dân chính từ sớm. Kể từ khi nàng phân hóa, cha mẹ đã liên tục thúc ép chuyện cưới xin, hy vọng nàng sớm sinh con để họ nuôi nấng và giáo dục theo ý mình.
Sự không phối hợp của Nhan Túy khiến mâu thuẫn giữa nàng và cha mẹ ngày càng gay gắt. Bất kể không gian hay thời gian, cứ hễ thấy mặt nàng là họ lại nhắc đến chuyện kết hôn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và công việc của nàng. Buổi yến tiệc mấy ngày trước thực chất là một buổi xem mắt do Nhan Chiêu và Hà Nhiễm sắp đặt với những Alpha ưu tú nhất. Không ngờ Thích Vân Úy lại trà trộn vào được, còn hạ dược cưỡng ép nàng vào kỳ ph*t t*nh để đánh dấu.
Nghĩ đến đây, gương mặt Nhan Túy thoáng hiện vẻ lạnh lẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!