Trên bàn ăn, Thích Vân Úy ngoan ngoãn ngồi im tập trung ăn cơm. Cơn đói và chóng mặt vừa qua đi thì lại bị phụ huynh bắt gặp cảnh tượng mập mờ kia. Chuyện này chẳng dễ giải thích, cũng may có Thích Cửu Tư khéo léo nói vài câu lấp l**m qua chuyện, cô chỉ hy vọng cha mẹ vợ đừng vì thế mà trách mình đường đột.
Nghĩ đoạn, Thích Vân Úy khẽ ngước mắt nhìn Nhan Túy ngồi bên cạnh. Thấy trong bát nàng chỉ có vài cọng rau xanh, đầu chưa kịp nhảy số thì tay cô đã cầm đôi đũa dùng chung, gắp một miếng thịt kho tàu đặt vào bát nàng.
"Món này ngon lắm, cô nếm thử đi."
Không gian trên bàn ăn chợt im bặt. Năm vị trưởng bối đồng loạt dừng đũa, nhìn chằm chằm về phía hai người. Nhan Túy cũng lập tức phóng ánh mắt sắc lạnh như băng về phía Thích Vân Úy.
"..." Thích Vân Úy lúc này mới giật mình nhận ra mình vừa làm gì.
Xong đời rồi, sao mình lại dám gắp thịt cho nữ chính cơ chứ!
Cô chỉ còn biết âm thầm nháy mắt ra hiệu cho Nhan Túy, ám chỉ rằng các bậc phụ huynh vẫn đang nhìn chằm chằm vào họ.
Nhan Túy dường như đã tiếp nhận được ánh mắt khẩn cầu từ cô. Nàng thu lại thần sắc, thản nhiên rũ mắt rồi gắp miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng. Ăn xong, nàng chỉ buông một câu nhận xét nhạt nhẽo: "Cũng không tệ."
Thích Vân Úy thở phào nhẹ nhõm, năm vị trưởng bối cũng thu hồi ánh mắt, tiếp tục cuộc trò chuyện rôm rả. Dù không rõ tại sao Nhan Túy lại chịu hợp tác, nhưng Thích Vân Úy vẫn thầm cảm kích vì nàng đã giữ thể diện cho mình.
Cơm nước xong xuôi, mọi người di chuyển ra phòng khách tiếp tục hàn huyên. Thích Cửu Tư kéo Thích Vân Úy lại, nói với vợ chồng Nhan Chiêu và Hà Nhiễm: "Nhan đổng, phu nhân, cháu gái tôi tính tình vốn nhút nhát, ôn nhu. Sau này về làm dâu Nhan gia, vạn nhất có chỗ nào sơ suất, mong anh chị cứ xem nó như con gái trong nhà mà dạy bảo, đừng khách sáo."
"Nhút nhát & ôn nhu" Thích Vân Úy: "..."
Khoan đã, sao lại là cô về Nhan gia?
Hiện tại không tiện thắc mắc, Thích Vân Úy đành thuận theo lời của Thích Cửu Tư, nở một nụ cười e lệ rồi giả vờ ngượng ngùng cúi đầu. Với thân hình mảnh khảnh, mái tóc ngắn ngang tai ngoan ngoãn, trông cô lúc này đúng là có vài phần nhút nhát ôn nhu thật.
Sau khi đối phó xong với các trưởng bối, Thích Vân Úy quay về chỗ ngồi. Thấy Nhan Túy đang điềm tĩnh nhấp trà nhài, cô tò mò ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: "Nhan Túy, lúc nãy cha mẹ cô bảo tôi sẽ vào nhà cô, ý là sao vậy?"
Nhan Túy nhìn xoáy vào tách trà nhài màu hồng nhạt, hàng mi dày hơi rướn lên, ném cho Thích Vân Úy một cái nhìn mỉa mai: "Cô hạ thuốc tôi chẳng phải vì muốn ở rể Nhan gia sao? Giờ cầu được ước thấy rồi, lại còn chạy tới hỏi tôi ý là thế nào."
Ở rể?!
Vậy nghĩa là sau khi kết hôn, họ sẽ sống tại Nhan gia sao?
Thích Vân Úy khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng như đang suy tính đại sự. Đôi môi nhạt màu bị cô cắn đến trắng bệch, khi buông ra lập tức chuyển sang sắc đỏ mọng. Nhan Túy thấy vậy liền bưng chén trà ngồi dịch ra xa nửa mét, nào ngờ nàng vừa ngồi xuống, Thích Vân Úy đã lù lù bám theo.
Thích Cửu Nguyên và La Y thấy cảnh đó qua dư quang thì cảm thấy vô cùng mất mặt, sắc mặt thay đổi liên tục. Thích Cửu Tư cũng chú ý tới, thấy vợ chồng Nhan gia đang nhìn sang, bà lập tức cười xòa: "Đấy, cái bọn trẻ đang yêu đương nồng cháy có khác, một giây một phút cũng chẳng muốn rời nhau. Thật là hết cách, để thông gia chê cười rồi." Dứt lời, bà khéo léo lảng sang chuyện khác.
Thích Vân Úy sợ các trưởng bối nghe thấy, liền chống tay lên vai Nhan Túy, ghé sát tai nàng thì thầm: "Sau khi cưới mà ở nhà cô thì chắc chắn không thể ngủ riêng hai phòng được, thế thì vi phạm hợp đồng mất. Cô xem tôi có cách nào lén mang thêm một chiếc giường vào không?"
Nhan Túy vốn định nổi giận vì hành động đường đột của cô, nhưng hơi nóng phả bên tai cùng nội dung câu nói khiến nàng sững lại, quay đầu nhìn Thích Vân Úy với ánh mắt kỳ lạ.
Thấy vẻ lo lắng trong đáy mắt đối phương không giống như đang diễn, Nhan Túy bỗng nhiên hoài nghi phán đoán ban đầu của mình.
Thuốc thực sự là do Thích Vân Úy hạ sao?
Trước khi tiếp xúc, Nhan Túy đã nghe danh Thích Vân Úy từ lâu. Một kẻ phế vật Alpha định dựa vào giới tính để chen chân vào giới thượng lưu, không tài không mạo, là trò cười trong mắt mọi người. Một Alpha vô dụng vốn đã hiếm, loại Alpha bị nợ môn quá nhiều đến mức phải bỏ học giữa chừng, ở nhà ngồi mát ăn bát vàng suốt hai năm như Thích Vân Úy lại càng là chuyện chưa từng nghe thấy.
Nghe nói ở nhà cô cũng chẳng được yêu thương, cha mẹ cảm thấy xấu hổ khi nhắc đến tên, anh em lúc nghe thấy tên cô đều lộ vẻ khinh bỉ. Nhan Túy không hiểu nổi, một Alpha vốn nên là người trên người mà lại sống thảm hại như thế, sao vẫn có thể thản nhiên trò chuyện cùng nàng một cách nhẹ nhàng đến vậy?
Nhan Túy khẽ mím đôi môi đỏ, buông một câu "Cách xa tôi ra một chút" rồi không thèm để ý đến cô nữa.
"Được thôi." Thích Vân Úy ngoan ngoãn ngồi lại vị trí cũ, mặt dày đến mức chẳng thấy chút xấu hổ nào.
Thích Vân Úy biết rõ thân thể này hiện tại không được chào đón, nhưng khổ nỗi cô cứ hay quên mất việc mình đã xuyên thư.
Phía các trưởng bối sau khi đã bàn bạc và ấn định xong thời gian lĩnh chứng, ba người nhà họ Thích đứng dậy chuẩn bị ra về. Thích Vân Úy ngoan ngoãn đi theo phía sau. Vợ chồng Nhan Chiêu và Hà Nhiễm tiễn họ ra tận cửa, đợi mọi người lên xe rồi mới quay trở vào.
Qua khung cửa sổ xe, Thích Vân Úy thấy Nhan Túy vẫn đứng đó chưa rời đi. Ánh nắng rực rỡ đổ dồn lên người nàng, mái tóc xoăn đen nhánh xõa trên bờ vai, tôn lên làn da trắng phát sáng. Hàng mi dài cong vút đổ xuống đáy mắt một khoảng bóng râm nhàn nhạt, đôi môi đỏ thắm mang sắc thái đầy mê hoặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!