Chương 47: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Thích Vân Úy tỉnh dậy thì phát hiện Nhan Túy đã thức từ bao giờ. Rửa mặt xong xuôi, cô đi vào phòng ăn tìm Nhan Túy và mỉm cười chào hỏi: "Chào buổi sáng ~"

"Chào buổi sáng." Nhan Túy nhìn thấy cô bỗng dâng lên cảm giác chột dạ khó hiểu. Nàng thấy hành vi của mình tối qua chẳng khác nào đang khinh bạc người ta, bèn bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ để che giấu sự bối rối.

Thích Vân Úy hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra lúc nửa đêm. Cô vào bếp bưng bữa sáng Tiểu Tửu đã chuẩn bị xong ra bàn, rồi ngồi xuống đối diện Nhan Túy.

"Hy vọng phía Huyền Tân nhanh chóng có tiến triển." Thích Vân Úy cảm thán, "Cứ để họ làm loạn lên rồi tống khứ cả Huyền Minh Châu lẫn Huyền Bách Tuyền đi cho rảnh nợ."

Tần Lệ Phong và Thích Phương Hoài dù có buồn nôn nhưng không phải ngày nào cũng gặp, còn chị em nhà họ Huyền thì không chỉ phải chạm mặt trực tiếp mà cô còn phải tốn công nhắn tin WeChat mỗi ngày. Trời mới biết cô đã phải nhẫn nại lớn đến nhường nào để ứng phó với hai kẻ b**n th** đó.

"Huyền Minh Châu và Huyền Bách Tuyền đã rời đi rồi." Nhan Túy thông báo.

Thích Vân Úy kinh ngạc: "Có chuyện gì vậy? Họ đi sáng nay sao?"

Nhan Túy rũ mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn, nàng lại nhấp thêm một ngụm cà phê nữa: "Tối qua rồi. Huyền Minh Châu gọi điện cho tôi báo rằng Huyền Trạch Minh gặp tai nạn đang nằm viện nên cô ta và Huyền Bách Tuyền đã về thành phố Trường Nguyên ngay trong đêm. Cô ta muốn tạm dừng hợp tác, nhưng tôi đã từ chối."

"Vậy là trong thời gian ngắn tới, hai chị em nhà đó chắc chắn không còn tâm trí đâu để mưu hại hay dây dưa với cô nữa, tốt quá rồi." Thích Vân Úy cười hỏi tiếp: "Nhan tổng này, hợp tác giữa Nhan thị và Huyền Thiên đã kết thúc, vậy khi nào thì hợp tác giữa cô và tôi mới bắt đầu đây? Cô định đầu tư bao nhiêu?"

Nhan Túy suy nghĩ một lát rồi đáp: "Lúc nào cũng được. Cá nhân tôi có thể bỏ ra khoảng ba trăm triệu tệ."

Nói xong, nàng lại bồi thêm một câu: "Đủ để mua cô trong hơn tám năm đấy."

Thích Vân Úy nghe vậy không hiểu sao lại thấy vui vui. Nhan Túy dường như có một sự chấp niệm vô hình với việc mua thời gian của cô.

"Ba trăm triệu dùng để mua thời gian riêng tư của tôi thì chỉ được hơn tám năm, nhưng nếu hợp tác với tôi thì cô có thể mua được cả đời tôi luôn đấy. Nhan tổng đúng là kỳ tài thương mại, lần này cô lời to rồi."

~

Việc Nhan Túy vừa đi làm đã tuyên bố chấm dứt hợp tác với tập đoàn Huyền Thiên ngay lập tức khiến Nhan Chiêu kinh động.

Nhan Chiêu – người đã hơn một tháng không tới công ty thị sát – bỗng nhiên xuất hiện. Các nhân viên trong công ty đều suy đoán rằng ông đến để hỏi tội vì nghe phong phanh chuyện của Thích Vân Úy. Họ kháo nhau rằng dự án hợp tác lần này đổ bể chính là do yêu phi Thích Vân Úy gây họa!

Chỉ vì không ưa một nhân viên nào đó của đối phương, Thích Vân Úy mỗi ngày trong cuộc họp đều châm chọc khiêu khích, thậm chí đòi đá người ta ra ngoài. Kết quả bạn đoán xem, người đó đâu phải nhân viên quèn, mà chính là tiểu thiếu gia của tập đoàn Huyền Thiên!

Tổng tài của Huyền Thiên là chị ruột người ta, làm sao có thể đứng nhìn Thích Vân Úy bắt nạt em trai mình như thế? Đương nhiên là không! Thế là Huyền tổng đích thân tìm Nhan tổng đàm phán, bảo nàng hãy quản lý Thích Vân Úy cho tốt. Nhưng Nhan tổng làm sao để người mình thích chịu ủy khuất cho được? Nàng thẳng thừng từ chối khiến Huyền tổng không trả thù được cho em trai, ngược lại còn tức đến nổ đom đóm mắt, bỏ luôn cả buổi họp ngày hôm đó.

Chị gái vắng mặt, vị thiếu gia nhà họ Huyền đối mặt với một mình Thích Vân Úy thì bị dọa cho chạy trối chết. Ở tận thành phố Trường Nguyên, Huyền chủ tịch nghe tin hai đứa con cưng bị Thích Vân Úy bắt nạt thì tức đến mức xuất huyết não luôn. Một dự án hợp tác lớn giữa hai tập đoàn cứ thế bị Thích Vân Úy quấy cho thất bại thảm hại.

Hôm nay Nhan Đổng tới công ty, chắc chắn là để ép Nhan tổng chia tay với vị yêu phi này! Đứng trước cảnh bẻ gãy uyên ương, đám nhân viên đều tỏ ra vô cùng phấn khích chờ xem kịch.

Mười giờ sáng, Nhan Chiêu tới công ty và đi thị sát một lượt tất cả các bộ môn. Khi ông lên tới văn phòng Tổng tài ở tầng cao nhất thì đã gần mười một rưỡi, đúng lúc Thích Vân Úy mang cơm trưa tới cho Nhan Túy.

Ngoài nhóm chat lớn của công ty, còn có một nhóm tám chuyện riêng với điều kiện gia nhập cực kỳ khắt khe, chuyên để lan truyền các tin tức nội bộ nhạy cảm và nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài. Những tin đồn trong nhóm lớn, ngoại trừ vụ Tần Lệ Phong lần trước, hầu hết đều do nhóm này tung ra.

Hôm nay, nhóm chat này nhộn nhịp hơn bao giờ hết:

Thư ký Thẩm: Nhan Đổng vào phòng làm việc rồi!

Trợ lý Trương: Liệu có cãi nhau to không nhỉ?

Thư ký Thẩm: Sắc mặt Nhan Đổng tệ lắm, tôi nhìn mà cũng thấy phát hoảng.

Thư ký Thẩm: Chậc, đứng ngoài cửa hình như không nghe rõ lắm, mọi người bảo tôi có nên áp tai vào cửa không?

Thư ký Thẩm: Mọi người ơi!!!! Cửa không khóa chặt!

Trợ lý Trương: Nghe nhanh đi, nghe nhanh đi!

Thư ký Thẩm: [Khóc] Nhan Đổng hung dữ quá, đang mắng nhiếc Nhan tổng thậm tệ. Nội dung cụ thể tôi không dám nhắc lại, nhưng từ nhỏ đến lớn cha mẹ tôi chưa bao giờ nói với tôi những lời quá đáng như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!