Sáng sớm hôm sau, Nhan Túy tỉnh dậy phát hiện trên giường chỉ còn mình mình. Phòng tắm không có tiếng động, chẳng biết Thích Vân Úy đã đi đâu. Nàng ngồi dậy, hàng mi khẽ rũ xuống che khuất đôi mắt xanh thẳm còn vương chút ngái ngủ.
Tối qua hình như nàng đã trằn trọc một hồi lâu rồi mới thiếp đi lúc nào không hay.
Thích Vân Úy đột nhiên đẩy cửa bước vào, đôi mắt đen láy rạng rỡ nụ cười: "Mau ra ăn sáng thôi, sáng nay chúng ta có một trận đại chiến đấy."
Nhan Túy bị nụ cười của cô lây lan, không tự chủ được mà khẽ nhếch môi: "Ừm, tôi ra ngay."
Cơm nước xong xuôi, hai người cùng ngồi xe đến công ty. Trên đường đi, Chu Tiêu lên tiếng: "Chẳng biết Tần Lệ Phong giờ thế nào rồi, hy vọng lần này hắn sẽ rút ra được bài học."
Thích Vân Úy thản nhiên: "Hắn được thả ra từ đêm qua rồi."
Chu Tiêu bất bình: "Dựa vào cái gì chứ? Chẳng lẽ cứ là Alpha thì đánh người là vô tội sao?"
Nhan Túy nhìn ra cửa sổ xe, dãy cây bên đường đang lùi lại vun vút: "Cũng tại kẻ hắn đánh là đàn em dưới trướng, tên đó còn phải dựa vào hắn để kiếm cơm, làm sao dám truy cứu."
Chu Tiêu há miệng định nói gì đó rồi lại thôi. Anh còn biết nói gì đây, ngàn đời nay quyền lực vẫn nằm trong tay đám Alpha, đời là thế rồi.
"Vẫn là bà chủ tốt nhất." Chu Tiêu cảm thán.
Nhan Túy quay đầu lại nhìn Thích Vân Úy bên cạnh: "Tốt ở chỗ nào?"
Chu Tiêu bắt đầu liệt kê: "Thứ nhất là tính tình tốt, không cao cao tại thượng, lại có thể làm bạn với một Beta như tôi."
"Thứ hai là ngoại hình tốt, chiều cao vóc dáng đều chuẩn. Tuy nhan sắc không thể so với Nhan tổng nhưng cũng thuộc hàng hiếm có trong đám Alpha rồi."
Thích Vân Úy không nhịn được cười: "Cảm ơn anh đã khen nhé."
Khi nghe đến cụm từ "vóc dáng tốt", Nhan Túy lại nhớ đến hình ảnh Thích Vân Úy trong bộ váy ngủ lụa hai dây tối qua, thầm tán đồng rằng dáng dấp cô đúng là rất ổn.
Chu Tiêu cười hì hì rồi nói tiếp: "Và điểm cuối cùng, cũng là điểm tôi khâm phục nhất: Bà chủ cực kỳ, cực kỳ thích Nhan tổng. Mỗi lần ở cạnh hai người, tôi cứ thấy mình như cái bóng đèn to đùng phá đám ấy."
Tim Nhan Túy bỗng hẫng một nhịp. Thích Vân Úy thích nàng sao? Lại còn là "cực kỳ, cực kỳ thích"? nàng quay sang nhìn Thích Vân Úy.
Chỉ thấy Thích Vân Úy cười híp mí gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng thế! Tấm chân tình của tôi dành cho Nhan Túy, nhật nguyệt có thể chứng giám."
Nhan Túy không cảm xúc quay mặt đi. Thích Vân Úy thích nàng? Hừ.
Nhưng việc Chu Tiêu nhắc đến Tần Lệ Phong lại khiến Nhan Túy nhớ tới Phùng Việt. Tối qua lúc bốn người ăn cơm, Thích Vân Úy đã khẳng định chắc nịch rằng mình biết nguyên nhân cái chết của vợ ông ta. Thích Vân Úy dường như am tường rất nhiều chuyện, từ bản tính của chị em nhà họ Huyền cho đến quá khứ của một người chưa từng gặp như Phùng Việt. Những bí ẩn quanh cô dường như ngày một nhiều hơn.
Chẳng mấy chốc đã tới trụ sở tập đoàn Nhan thị. Thích Vân Úy và Nhan Túy song hành đi vào, Chu Tiêu theo sát phía sau Nhan Túy, cảnh giác cao độ để đảm bảo nếu có kẻ nào định lao lên mưu đồ bất chính, anh có thể lập tức đá bay hắn.
Bình thường Nhan Túy sẽ đi thẳng từ bãi đỗ xe ngầm lên tầng cao nhất, nhưng hôm nay nàng lại dừng xe trước sảnh để nhân viên tiếp tân đi đỗ, còn mình thì đi bộ qua cửa chính. Các cô gái ở quầy tiếp tân lần đầu nhìn thấy Nhan Túy đi lối này, cứ ngỡ mình nhìn nhầm. Chờ nàng đến gần, họ kích động đỏ mặt, đồng thanh hô lớn: "Nhan tổng buổi sáng tốt lành!"
Nhan Túy không dừng bước, chỉ khẽ gật đầu: "Chào buổi sáng."
Sau phút phấn khích ban đầu, họ liền chú ý đến Thích Vân Úy bên cạnh. Thích Vân Úy đi sát vai Nhan Túy, tư thái vô cùng thân mật, thỉnh thoảng còn ghé tai Nhan Túy nói đùa vài câu mà nàng không hề tỏ vẻ khó chịu.
Thấy ba người sắp bước vào thang máy, một nhân viên tiếp tân vội dùng điện thoại chụp lại bóng lưng họ rồi gửi vào nhóm chat lớn của công ty.
Tiếp tân: [Hình ảnh] Cho các người thấy thế nào là "như hình với bóng" nhé.
Trưởng phòng Trương: Tôi đã quá quen rồi...
Thư ký Thẩm: Miễn là Nhan tổng không vì Thích Vân Úy mà bỏ bê triều chính là được. Nếu ở cạnh cô ta mà cô ấy thấy hạnh phúc, tôi xin chúc phúc cho họ [Rơi lệ].
Nhân viên văn thư Tiểu Lý: Cô thật vĩ đại.
Nhân viên kinh doanh Văn Văn: Cô thật vĩ đại.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!