Thích Vân Úy vốn rất thích hải sản, sau khi Nhan Túy không để cô lột tôm cho mình nữa, cô liền thuận tay lột một con tự thưởng cho bản thân. Cô chẳng mảy may chú ý khóe miệng đã dính chút nước sốt, tháo găng tay nilon ra rồi cầm đũa tiếp tục gắp những món mình thích.
Nhan Túy ngẩng đầu, trông thấy vết bẩn nơi khóe môi cô liền hơi nhíu mày. Dù chỉ dính một chút thôi nhưng vẫn khiến nàng thấy rất chướng mắt.
"Thích Vân Úy, khóe miệng cô dính đồ kìa." Nhan Túy nhắc nhở.
Thích Vân Úy đang ăn rất ngon miệng, chút vết bẩn đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô, liền đáp: "Lát nữa tôi lau ngay."
Nhan Túy vừa ăn vừa đợi. Một lúc sau, thấy Thích Vân Úy vẫn chẳng có ý định cầm lấy khăn giấy, tưởng cô đã quên nên nàng lại nhắc lần nữa: "Thích Vân Úy, khóe môi cô kìa."
"Ngay đây, ngay đây."
Nhận ra rõ rệt giọng điệu qua loa của đối phương, Nhan Túy mím môi, đặt đũa xuống. Nàng rút một tờ giấy ăn bên cạnh, vươn tay ấn vào khóe miệng Thích Vân Úy để che đi chỗ chướng mắt kia, lau mạnh hai cái rồi mới hài lòng.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, nhưng Nhan Túy còn chưa kịp thu tay về thì cửa đã bị đẩy ra từ bên ngoài. Nhan Túy ngồi đối diện cửa nên thấy rõ người tới là ai. Ánh mắt nàng lóe lên tia lạnh lẽo, nàng cố ý thả nhẹ động tác, dịu dàng lau thêm hai cái nữa cho Thích Vân Úy rồi mới chậm rãi thu tay.
Thích Vân Úy ngồi quay lưng về phía cửa nên không biết ai vừa vào, nhưng cô cảm nhận được sự khó chịu của Nhan Túy. Người tiến vào nhất định là kẻ nàng vô cùng ghét. Lại thấy Nhan Túy cố tình có động tác thân mật như đang trêu đùa nơi khóe miệng mình, Thích Vân Úy biết ngay nàng đang cố ý diễn kịch. Lúc này, kẻ có thể khiến Nhan Túy phản ứng như vậy ngoài Tần Lệ Phong ra thì không còn ai khác.
Có lẽ bị hành động thân mật của hai người làm cho kinh hãi, kẻ vừa vào phòng trong nhất thời đứng đực ra, không động đậy cũng chẳng nói năng gì.
Thích Vân Úy khẽ cong môi, nháy mắt ra hiệu với Nhan Túy rồi đột nhiên thốt lên: "Bà xã yêu quý à ~ Sao chị lại dùng khăn giấy lau miệng cho người ta thế? Bình thường chẳng phải chị toàn hôn trực tiếp để lau sao?"
Giọng điệu nũng nịu, tùy hứng y hệt một kẻ đang cậy sủng mà kiêu. Hai chữ "bà xã" vừa thốt ra, tim Nhan Túy bỗng hẫng một nhịp, vành tai lấp ló sau mái tóc xoăn đen nhánh cũng nóng bừng lên.
Nhìn sang phía đối diện, Tần Lệ Phong đang đứng ngây người với vẻ mặt chấn kinh, hai tay nắm chặt, cơ mặt vặn vẹo vì tức giận đến mức suýt nghiến nát cả răng. Không biết Chu Tiêu đang ở đâu, nhưng với giá trị vũ lực của hai người hiện tại chắc chắn không đấu lại Tần Lệ Phong, Nhan Túy cũng chưa muốn để hắn mất kiểm soát mà phát điên nên nhàn nhạt hỏi: "Tần tiên sinh sao lại ở đây?"
"Tần tiên sinh?" Thích Vân Úy giả vờ tò mò quay đầu lại, trông thấy Tần Lệ Phong liền làm bộ giật mình kinh hãi: "Sao anh lại ở đây?!"
Tần Lệ Phong hằn học lườm Thích Vân Úy một cái, nhưng khi nhìn về phía Nhan Túy, ánh mắt hắn lập tức trở nên nhu hòa: "Nhan tổng, tôi..."
Chưa kịp nói hết câu, cánh cửa phía sau đột nhiên bị đẩy mạnh. Khung cửa đập "rầm" một tiếng vào lưng Tần Lệ Phong, lực đẩy mạnh khiến hắn lảo đảo đổ về phía trước. Chu Tiêu mặt mày hốt hoảng lao vào: "Nhan tổng! Bà chủ! Hai người không sao chứ?!"
Chu Tiêu chạy đến chắn trước mặt Thích Vân Úy và Nhan Túy, trừng mắt nhìn gã Tần Lệ Phong vừa suýt bị cánh cửa đập cho hộc máu, giận dữ quát: "Không gõ cửa mà dám tùy tiện xông vào phòng người khác, anh bị bệnh à? Có bệnh thì đi mà chữa đi!!!"
Sắc mặt Tần Lệ Phong lạnh buốt, nhưng thấy Nhan Túy đứng sau lưng Chu Tiêu đang tán đồng gật đầu, lời đe dọa trong miệng hắn lập tức biến thành lời giải thích: "Tôi có gõ cửa!"
Thích Vân Úy mỉa mai nhếch môi: "Chu Tiêu à, tôi làm chứng, Tần Lệ Phong quả thực có gõ cửa. Chỉ có điều anh ta gõ lấy lệ thôi, gõ xong là đẩy cửa vào luôn, chẳng thèm quan tâm người bên trong có cho phép hay không."
Tần Lệ Phong thấy sắc mặt Nhan Túy càng lúc càng lạnh theo lời Thích Vân Úy thì trong lòng càng căm hận cô tột độ: "Nhan Túy, tôi chỉ vì đoán là em ở bên trong nên mới không kìm được kích động mà đẩy cửa. Xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi, em đừng giận."
Gã đàn ông cao lớn cúi đầu, giọng điệu đầy vẻ áy náy, trông có vẻ đáng thương hết mức. Tiếc là kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận, Thích Vân Úy thong thả xem kịch rồi bồi thêm: "Tần Lệ Phong, anh lớn đầu thế này rồi mà còn diễn kịch khổ tình thì có hơi quá không? Bà xã yêu quý của tôi sẽ không dành cho anh nửa phần thương hại đâu, tốt nhất anh nên dẹp ngay cái bộ dạng đó đi, trông buồn nôn lắm."
"Thích Vân Úy! Cô!!!" Tần Lệ Phong tiến lên một bước, hận không thể túm lấy Thích Vân Úy mà đánh cho một trận.
Tên Alpha phế vật này thực sự quá đáng hận!
Tần Lệ Phong không hiểu nổi Nhan Túy rốt cuộc coi trọng ả Alpha phế vật ở điểm nào. Chẳng lẽ Nhan Túy đã quên chuyện Thích Vân Úy từng hạ thuốc rồi cưỡng ép đánh dấu mình sao? Hay là Nhan Túy lại thích cái kiểu bị c**ng b*c như thế?
Đầu óc không tự chủ được mà liên tưởng đến những điều đó, ánh mắt Tần Lệ Phong tối sầm lại, nhìn Nhan Túy đầy vẻ thâm trầm.
Thích Vân Úy bước lên chắn trước mặt Nhan Túy, lạnh lùng quát: "Tần Lệ Phong, bớt dùng cái ánh mắt bẩn thỉu đó nhìn vợ tôi đi."
Cửa phòng bao đang mở hờ, mấy tên đàn em của Tần Lệ Phong vất vả lắm mới lồm cồm bò dậy được từ dưới đất. Chẳng thèm để ý đến ánh mắt kinh hãi của nhân viên và thực khách xung quanh, chúng khập khiễng chạy xộc vào phòng, đứng sau lưng Tần Lệ Phong với vẻ mặt hung tợn.
Tên đàn em thứ nhất lên tiếng: "Nhan tổng, Tần tổng của chúng tôi chỉ muốn chào hỏi cô một tiếng, vậy mà vệ sĩ của cô lại đánh chúng tôi ra nông nỗi này, có phải hơi quá đáng rồi không?"
"Mày bớt nói nhảm đi!" Chu Tiêu vừa trợn mắt một cái, ba tên đối diện đã sợ tới mức run rẩy. Sức mạnh của Chu Tiêu thực sự quá kinh khủng, cả ba cùng xông lên mà chẳng có lấy nửa phần phản kháng, cứ thế bị quăng quật xuống đất. Anh ta thực sự là một Beta sao? Không lẽ nào...
Tên đàn em thứ hai đảo mắt một vòng, bỗng nhiên lớn giọng: "Nhan tổng, Chu Tiêu tiếp cận cô chắc chắn có mưu đồ khác! Hắn căn bản không phải Beta, hắn là một Alpha!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!