Cơm nước xong xuôi, Thích Vân Úy thấy buồn ngủ. Buổi chiều không có việc gì gấp, cũng không cần tới công ty nên cô quyết định về nhà đánh một giấc nồng.
Ngủ đến hai giờ chiều, vừa tỉnh dậy Thích Vân Úy đã thấy tin nhắn của Đỗ Nhất Phàm gửi tới.
Đỗ Nhất Phàm: Đại lão ơi, tập đoàn Huyền Thiên lại có kèo mới! Lần này họ ra giá trực tiếp năm mươi vạn luôn!
Thích Vân Úy vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo hẳn rồi mới cầm điện thoại ra sofa ngồi hồi đáp.
Thích Vân Úy: Gửi nội dung đơn hàng qua đây tôi xem.
Đỗ Nhất Phàm lập tức chuyển tệp tin qua. Xem xong, Thích Vân Úy cảm thấy tập đoàn Huyền Thiên quả thực nực cười. Họ ngang nhiên tìm người giải quyết một đống vấn đề cốt lõi của Alex, chẳng lẽ không sợ bị lộ ra ngoài sao?
Thích Vân Úy: Nói với bên đó, vấn đề lần này quá phức tạp, tôi muốn một trăm vạn.
Đỗ Nhất Phàm giật mình, không biết vấn đề phức tạp đến mức nào mà thù lao lại tăng vọt gấp đôi như vậy. Nhưng cậu ta tin lời "đại lão" nói chắc chắn có lý, nên không hỏi thêm câu nào mà chuyển ngay yêu cầu sang phía Huyền Thiên.
Quả nhiên, đối phương nghe báo giá xong thì không mảy may do dự mà đồng ý ngay lập tức.
Nhận được câu trả lời khẳng định từ Nhất Phàm, Thích Vân Úy vào thư phòng bật máy tính. Nhìn màn hình, cô bất chợt bật cười. Tính ra Nhan Túy cho cô thẻ hạn mức một triệu một tháng, mà chỉ riêng hai đơn hàng này cô đã kiếm được một triệu tệ, xem chừng chẳng bao lâu nữa cô có thể đảo ngược tình thế để bao nuôi lại Nhan Túy rồi.
Dùng cả buổi chiều để xử lý xong đơn hàng, sau khi gửi đi nghiệm chứng không có vấn đề gì, Thích Vân Úy lập tức nhận được tiền. Trừ đi mười phần trăm hoa hồng cho Đỗ Nhất Phàm, cô thu về lợi nhuận ròng một triệu ba trăm năm mươi nghìn tệ.
Cảm giác mình đã trở thành một tiểu phú bà, Thích Vân Úy hào hứng nhắn tin WeChat cho Nhan Túy.
Thích Vân Úy: Nhan Túy, tối nay mời cô đi ăn cơm nhé!
Nhan Túy chắc đang rảnh tay nên trả lời rất nhanh.
Nhan Túy: Kiếm tiền ở đâu ra đấy?
Dựa vào sự hiểu biết của Nhan Túy về Thích Vân Úy, nếu cô dùng thẻ của mình thì tuyệt đối sẽ không dùng từ "mời" khách sáo như thế này.
Thích Vân Úy: Tôi không rành mấy chỗ ăn uống, cô cứ định vị chỗ nào ngon ấy, cần một phòng riêng nhé. Đến lúc đó tôi sẽ kể cho cô nghe ~
Nhan Túy: Ừm, tôi đi đón cô.
Gần đến giờ tan tầm, Nhan Túy đã xử lý xong hết công việc. Nàng dặn thư ký Thẩm một tiếng rồi về sớm. Thư ký Thẩm nhớ lại lúc nãy trong văn phòng, Nhan Túy bất ngờ hỏi mình nhà hàng nào không gian tốt, món ăn ngon, thầm nghĩ Thích Vân Úy càng lúc càng đỉnh, lại có thể khiến Nhan tổng bỏ việc về sớm thế này.
Nhan Túy lên xe ngồi hàng ghế sau, bảo Chu Tiêu: "Hôm nay làm phiền anh một chút, quay về đón Thích Vân Úy rồi đưa chúng tôi đến Hồng Nguyệt Lâu ở ngoại ô thành phố."
Chu Tiêu vội đáp: "Nhan tổng, không phiền chút nào, đó là công việc của tôi mà!"
Chu Tiêu lái xe đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới dưới chung cư của Nhan Túy. Vừa nhận được tin nhắn, Thích Vân Úy đã xuống chờ sẵn từ lâu. Cô diện một chiếc váy liền thân màu sáng, tóc đã dài hơn trước một chút che khuất vành tai. Làn da trắng ngần, đôi mắt đen láy sáng ngời, đôi môi hồng nhạt luôn thấp thoáng nụ cười.
Lần đầu thấy cô mặc váy, Nhan Túy nhìn chằm chằm không nỡ rời mắt. Thích Vân Úy mở cửa bước lên xe, Chu Tiêu cũng không nhịn được mà tán thưởng: "Bà chủ, hôm nay cô xinh đẹp quá!"
Thích Vân Úy cười đáp: "Cảm ơn nhé, nhưng phải để Nhan Túy nhà tôi nhìn, chị ấy khen đẹp thì mới thực sự là đẹp." Cô quay sang nhìn Nhan Túy bên cạnh: "Thế nào? Chiếc váy em mới mua có đẹp không?"
Nhan Túy mím môi, giữ vẻ dè dặt nhìn thẳng phía trước: "Cũng được."
Thích Vân Úy hơi thất vọng "Ồ..." một tiếng. Chu Tiêu vừa lái xe vừa lo lắng hai người sẽ cãi nhau. Nhan tổng lạnh lùng quá, bà chủ đừng có giận nhé; không thì lát nữa anh kẹp ở giữa, một bên là sếp, một bên là bạn, chẳng biết bênh ai.
Thế nhưng không để Chu Tiêu phải suy nghĩ vẩn vơ lâu, Nhan Túy liếc nhìn Thích Vân Úy một cái rồi bồi thêm một câu: "Quần áo không đẹp bằng chính bản thân em."
Chu Tiêu: "!!!" Đây thực sự là lời nói phát ra từ miệng Nhan tổng sao???
Bà chủ đúng là cao tay thật mà!
Thích Vân Úy bắt gặp ánh mắt của Nhan Túy, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: "Chị cũng vậy mà, bất kể mặc gì thì cũng không đẹp bằng chính bản thân chị đâu ~"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!