Nhan Túy để vệ sĩ Chu Tiêu đưa đoàn người của Huyền Minh Châu xuống thang máy. Huyền Bách Tuyền vì mang tâm sự nên bước chân mỗi lúc một chậm, chẳng mấy chốc đã rớt lại phía sau. Chu Tiêu thừa cơ áp sát, hạ thấp giọng nói: "Huyền tiên sinh, đây là thứ Nhan tổng gửi cho anh." Dứt lời, anh nhét một tờ giấy nhỏ vào tay gã thiếu gia đang ngẩn ngơ.
Huyền Bách Tuyền cầm tờ giấy mà chưa kịp phản ứng, đến khi thấy Chu Tiêu đã rảo bước đuổi kịp Huyền Minh Châu, hắn mới bừng tỉnh, trái tim đập liên hồi vì phấn khích. Hắn nhận ra Chu Tiêu – đó là cận vệ thân tín của Nhan Túy.
Huyền Bách Tuyền nắm chặt mảnh giấy đi ra ngoài, trong lòng như có một ngọn lửa rực cháy. Đây là Nhan Túy đưa cho mình! Lại còn dùng phương thức bí mật đến thế! Trong này viết gì đây? Đáy mắt hắn không giấu nổi vẻ hưng phấn.
Ra đến cổng chính trụ sở Nhan thị, Chu Tiêu tiễn hai chị em lên xe. Anh đứng ngoài cửa, nở nụ cười chất phác: "Huyền tổng, Huyền quản lý, Nhan tổng rất coi trọng lần hợp tác này nên dặn tôi nhất định phải đưa hai vị lên xe chu đáo. Vậy là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi."
Huyền Minh Châu chỉ nhàn nhạt gật đầu, cô ta chẳng mấy hứng thú trò chuyện với một tên vệ sĩ trông có vẻ ngờ nghệch. Huyền Bách Tuyền thì cố nén sự kích động, giả vờ thản nhiên nở nụ cười rạng rỡ: "Thay tôi cảm ơn Nhan tổng."
Chu Tiêu gật đầu: "Chắc chắn rồi."
Nhìn chiếc xe rời đi, Chu Tiêu quay người lại, gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý. Đây là lần đầu tiên anh được tham gia vào một kế phản gián, thật sự quá k*ch th*ch! Anh thầm cảm ơn Nhan tổng và bà chủ đã cho mình cơ hội này.
Trên xe, Huyền Minh Châu và Huyền Bách Tuyền ngồi ở hàng ghế sau. Cảm thấy em trai cứ bồn chồn, thỉnh thoảng lại cựa quậy làm phiền mình nghỉ ngơi, Huyền Minh Châu mở mắt lườm một cái đầy cảnh cáo: "Bách Tuyền, ổn trọng một chút đi. Cứ thế này sao chị yên tâm giao dự án cho em được?"
Huyền Bách Tuyền giật mình, bàn tay phải nắm chặt tờ giấy rồi giấu sau chân, cười gượng: "Chị cứ nghỉ đi, em không làm phiền chị nữa đâu."
Về đến khách sạn, Huyền Bách Tuyền đi sát bên cạnh Huyền Minh Châu nhưng trong lòng lại chê chị mình đi chậm. Hắn hận không thể lao ngay về phòng để xem tờ giấy viết gì. Đến trước cửa phòng Huyền Minh Châu, thấy cô ta quẹt thẻ vào phòng, hắn liền vội vã: "Chị nghỉ ngơi tốt nhé, mai gặp!" Nói xong liền vọt vào căn phòng ngay bên cạnh, quẹt thẻ, đẩy cửa, đóng sầm lại — tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Huyền Minh Châu chỉ ngỡ em trai đang vội đi vệ sinh nên cũng mặc kệ mà đóng cửa phòng mình.
Vào đến phòng, Huyền Bách Tuyền không chỉ đóng cửa mà còn khóa trái, cài cả xích chống trộm. Chắc chắn không có ai quấy rầy, hắn mới ngồi xuống sofa, cẩn thận xòe bàn tay đang nắm chặt ra. Vì hồi hộp, lòng bàn tay hắn đẫm mồ hôi khiến mảnh giấy nhăn nhúm và hơi ướt, mực có dấu hiệu bị nhòe.
Hắn lo sốt vó, vội vàng mở phẳng tờ giấy. May sao, chữ chỉ hơi nhòe một chút, vẫn đọc rõ được. Huyền Bách Tuyền tập trung nhìn kỹ, trên đó chỉ có một dãy số và ba chữ: "Nick WeChat".
"!!!" Hắn không dám tin vào mắt mình, cảm giác hạnh phúc khổng lồ bao trùm lấy tâm trí. Nhan Túy vậy mà chủ động đưa WeChat cho mình!!!
Đôi tay run rẩy vì kích động, hắn lập tức lấy điện thoại, mở WeChat để kết bạn. Vì ngón tay run quá mạnh, hắn mấy lần ấn sai số, phải mất cả phút mới gõ xong dãy số trên giấy. Hắn hít sâu một hơi để trấn tĩnh, run rẩy nhấn nút tìm kiếm rồi gửi lời mời kết bạn.
Gửi xong, Huyền Bách Tuyền dán mắt vào màn hình. Không biết bao lâu trôi qua, đến mức mắt cũng bắt đầu cay xè, lời mời cuối cùng cũng được thông qua, màn hình tự động chuyển sang giao diện trò chuyện.
Phía đối diện gửi tới một chiếc sticker mặt cười. Một gương mặt đáng yêu với hai vệt hồng trên má.
Huyền Bách Tuyền suýt thì nhảy dựng lên! Nhan Túy chủ động nói chuyện với mình, lại còn dùng sticker dễ thương thế này!
Nghĩ đến Thích Vân Úy, trong lòng hắn trỗi dậy một loại kh*** c*m vụng trộm. Hắn đắc ý nghĩ: Thích Vân Úy, cô sắp bị đá rồi, người thay thế cô sẽ là tôi — một Alpha hoàn hảo về cả gia thế, trí tuệ, nhân phẩm lẫn dung mạo, hoàn toàn xứng đôi vừa lứa với Nhan Túy.
Hắn nén lòng kích động, gửi đi tin nhắn đầu tiên: Chào cô, tôi là Huyền Bách Tuyền, cô cứ gọi tôi là Bách Tuyền nhé [cười đáng yêu]
Tại văn phòng Tổng tài, tầng cao nhất trụ sở tập đoàn Nhan thị.
Nhan Túy đang chuyên tâm làm việc. Thích Vân Úy chưa về nhà mà nằm lười trên sofa chơi điện thoại. Nhìn kỹ sẽ thấy đôi mắt đen của cô sáng rực, gương mặt hiện rõ nụ cười tinh quái.
Bỗng nhiên, Thích Vân Úy như vừa thấy thứ gì đó thú vị, cô vội vàng bật dậy chạy đến bên cạnh Nhan Túy để chia sẻ. Cô giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Nhan Túy: "Huyền Bách Tuyền đúng là một gã Alpha không biết xấu hổ, lại còn làm bộ đáng yêu nữa chứ, nổi hết cả da gà rồi này."
Nhan Túy liếc qua màn hình, buông một lời nhận xét lạnh nhạt: "Buồn nôn."
Thích Vân Úy thu điện thoại lại, đắc ý nói: "Huyền Bách Tuyền đúng là buồn nôn thật, cho nên tôi mới cần giúp cô ứng phó với hắn. Tôi không nỡ để cô phải nói chuyện với hắn đâu, dù là qua màn hình điện thoại cũng không được."
Thích Vân Úy nói xong liền quay lại ghế sofa tiếp tục tâm sự với Huyền Bách Tuyền, bỏ lại Nhan Túy đứng ngẩn ngơ với một nỗi xao động lạ thường.
Không nỡ...
Lặng lẽ quan sát Thích Vân Úy hồi lâu, Nhan Túy mới khẽ mím môi, ép mình tập trung trở lại công việc.
Kế hoạch của hai người thực ra rất đơn giản: Ngay từ khoảnh khắc Huyền Bách Tuyền đòi nhúng tay vào dự án, mối quan hệ giữa hắn và Huyền Minh Châu đã xuất hiện vết rạn nứt lớn. Thích Vân Úy sẽ đóng vai kẻ bất mãn, giả vờ hợp tác để lấy lòng tin của Huyền Minh Châu; còn Nhan Túy sẽ đóng vai người đẹp xiêu lòng để thu phục Huyền Bách Tuyền.
Tuy nhiên, việc Nhan Túy tiếp xúc với Huyền Bách Tuyền qua WeChat thực chất là ý đồ của Thích Vân Úy. Nghĩ đến gã họ Huyền kia quá đỗi buồn nôn, vạn nhất hắn nảy sinh tà ý rồi đột nhiên ra tay với Nhan Túy thì sao? Thích Vân Úy tuyệt đối không thể dung thứ cho việc hai người có bất kỳ sự tiếp xúc thực tế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!