Thích Vân Úy cười nói: "Yên tâm, tôi sẽ giải thích rõ ràng cho cô. Nhưng trước hết cứ ăn cơm đã, đồ ăn nguội sẽ mất ngon, chẳng phải là phụ công tay nghề của Tiểu Tửu sao."
Nhan Túy hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế sự nôn nóng. Thích Vân Úy đang ở ngay trước mặt cô, sẽ không chạy đi đâu mất, mà có chạy thì cũng là chạy về nhà mình thôi.
Thích Vân Úy gắp cho Nhan Túy một con tôm: "Hôm qua tôi mới chỉ làm thí nghiệm mô phỏng, hôm nay mới là lần đầu tiên Tiểu Tửu thực sự xuống bếp. Thực đơn và quy trình chế biến đều do tôi tìm kiếm từ những bí quyết độc quyền của các đầu bếp khách sạn trên mạng, hương vị chắc chắn không tệ đâu, cô mau nếm thử xem."
Hai món một canh do Tiểu Tửu làm chỉ nhìn vẻ ngoài đã khiến người ta thèm thuồng. Nhan Túy gắp con tôm trong bát lên.
Thích Vân Úy không chớp mắt quan sát biểu cảm của Nhan Túy. Ngay khoảnh khắc con tôm được đưa vào miệng, cô thấy trong đôi mắt xanh thẳm của Nhan Túy lóe lên vẻ chấn kinh xen lẫn nghi hoặc.
Nhan Túy cắn một nửa đuôi tôm, đưa nửa còn lại lên trước mặt quan sát. Đây chỉ là loại tôm biển bình thường mà nàng đã nếm qua không biết bao nhiêu lần từ nhỏ đến lớn, vậy mà không ngờ lại có thể chế biến ra hương vị đặc biệt thế này.
Thích Vân Úy hỏi: "Ăn ngon không?"
Nhan Túy l**m sạch lớp sốt chua ngọt vương trên môi, chân thành đáp: "Ngon lắm, tôi chưa từng được ăn món nào ngon như thế này."
Thích Vân Úy mỉm cười: "Dù là thực đơn của đầu bếp nhưng Tiểu Tửu đã cải tiến riêng theo khẩu vị của cô đấy. Xem ra là thành công rồi, lát nữa về tôi sẽ kể cho Tiểu Tửu, nó chắc chắn sẽ vui lắm."
"Tiểu Tửu nói nó hết điện rồi, cô nhớ sạc cho nó nhé." Chỉ qua một bữa cơm, Nhan Túy đã hoàn toàn chấp nhận sự hiện diện của Tiểu Tửu.
Sau khi tiếp quản công ty, nàng đã tham gia vô số buổi tiệc tùng, nếm trải đủ loại mỹ vị ở khắp nơi, từ những quán ăn ẩn dật ven đường cho đến đầu bếp khách sạn năm sao hay các chuyên gia ẩm thực có chứng nhận quốc tế. Món ăn của họ tuy ngon nhưng chưa bao giờ mang lại cảm giác hoàn toàn phù hợp với khẩu vị và đầy kinh ngạc như món ăn do Tiểu Tửu làm.
Ăn trưa xong, Thích Vân Úy dọn dẹp hộp cơm, Nhan Túy không kìm được mà hỏi ngay: "Tiểu Tửu thực sự là do cô nghiên cứu ra sao?"
Thích Vân Úy gật đầu: "Đúng vậy, từ lúc tôi bắt đầu làm Tiểu Tửu, quản gia đã biết rồi, chẳng lẽ cô chưa từng thấy sao?"
"Trước đây cô cố ý giả vờ làm kẻ vô dụng à?" Nhan Túy nhìn Thích Vân Úy như nhìn một sinh vật không thể lý giải nổi.
Thích Vân Úy bật cười: "Tất nhiên là không rồi, trước đây tôi thực sự rất ngốc, làm gì cũng không xong."
"Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không muốn giấu cô nữa. Thật ra từ sau khi đánh dấu cô, tôi bắt đầu trở nên thông minh hơn."
Nhan Túy: "..." Nàng thầm nghĩ ít ra cũng phải bịa chuyện gì đó hợp lý một chút chứ, chưa từng nghe nói Alpha nào thông minh lên nhờ đánh dấu Omega cả.
Thích Vân Úy vẫn tỉnh bơ nói: "Thật mà, tôi đoán có lẽ lúc đánh dấu cô, một vài đoạn mã gen của cô đã xâm nhập vào cơ thể tôi chăng."
Ánh mắt Nhan Túy lạnh xuống, nàng lườm đối phương một cái: "Cô đi về đi." Nghe Thích Vân Úy nói năng lung tung khiến nàng thấy đau cả đầu.
Thích Vân Úy cười hiền lành đáp: "Vậy tôi về đây."
Nhan Túy dặn thêm: "Đừng quên..."
"Sạc điện cho Tiểu Tửu, tôi nhớ mà."
Thích Vân Úy thầm xác định, vị trí của Tiểu Tửu trong lòng Nhan Túy chắc chắn nằm trong top 3, vượt xa cả cô.
Khi Thích Vân Úy đi tới cửa, Nhan Túy đột nhiên gọi lại: "Chiều nay cô có thời gian không?"
Thích Vân Úy quay người: "Có chuyện gì thế?" Theo kế hoạch, chiều nay cô định phát triển thêm nhiều chức năng cho Tiểu Tửu, nhưng nếu Nhan Túy cần, cô chắc chắn sẽ ưu tiên cô ấy.
Nhan Túy mím môi đỏ, nói: "Chiều nay người của tập đoàn Huyền Thiên sẽ đến thương thảo việc làm ăn. Nội dung liên quan đến nghiên cứu trí não giống như Tiểu Tửu vậy. Nếu cô có thời gian, có thể đến giúp tôi kiểm định một chút không? Tôi không am hiểu sâu về lĩnh vực này."
"Không vấn đề gì, hai giờ chiều tôi có mặt nhé?" Thích Vân Úy đồng ý rất nhanh, như thể sợ Nhan Túy sẽ đổi ý không cho mình đến vậy.
Vừa nói xong Nhan Túy đã thấy hơi hối hận. Nàng luôn cảm thấy việc Thích Vân Úy nghiên cứu ra Tiểu Tửu có rất nhiều điểm nghi vấn. Tuy nhiên, Tiểu Tửu hiện diện sờ sờ là sự thật; dù Thích Vân Úy không phải người phát minh thì cô cũng hiểu rõ về nó, chắc chắn sẽ giúp ích cho cuộc đàm phán chiều nay.
Nhan Túy đáp: "Được, không muộn đâu."
Về đến nhà, việc đầu tiên Thích Vân Úy làm là sạc điện cho Tiểu Tửu. Thực tế Tiểu Tửu có thể tự sạc, nhưng vì cô chưa làm xong trạm sạc di động nên hiện tại vẫn phải cắm thủ công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!