Chương 18: (Vô Đề)

[ Tiểu Mãn nhớ rất rõ ràng, sau khi ngủ say, chân mày Nhan Túy khẽ cau lại như đang dỗi hờn, rồi nàng cứ thế lăn về phía người. Nàng chạm phải cái gối chặn ở giữa liền dứt khoát ném phăng nó sang một bên, mãi cho đến khi ôm chặt lấy chủ nhân thì chân mày mới giãn ra, bình yên chìm vào giấc ngủ. ]

[...]

Người trong lòng đột nhiên cựa quậy, Thích Vân Úy vô thức nhắm tịt mắt lại giả vờ ngủ tiếp. Nhan Túy dụi má vào trước ngực cô thêm mấy cái, có lẽ lúc mở mắt ra đã phát hiện tình cảnh hiện tại nên động tác của nàng khựng lại ngay tức khắc, bất động hồi lâu.

Tim Thích Vân Úy đập thình thịch, thầm đoán xem liệu mình có bị nàng đạp xuống giường hay không. Nào ngờ, Nhan Túy bỗng cử động lại, nàng vô cùng cẩn trọng từng chút một lùi ra khỏi vòng tay cô, chậm chạp di chuyển về phía mép giường. Nàng nhặt chiếc gối vật cản lúc nãy bị mình vứt đi đặt lại vào giữa hai người, sau đó mới xoay lưng về phía cô nằm xuống.

Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập loạn nhịp. Thích Vân Úy hé mắt nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Nhan Túy, cảm thấy cái dáng vẻ giấu đầu hở đuôi này của nàng có chút đáng yêu.

[ Chủ nhân, sao Nhan Túy lại vờ ngủ ạ? ]

[ Cô ấy không phải đang xấu hổ thì cũng là đang tức giận, không muốn đối mặt với ta thôi. ] Đặt gối ở giữa mà còn không ngăn nổi bản thân, Nhan Túy lúc này chắc hẳn đang ảo não lắm. Thích Vân Úy cuối cùng cũng hiểu vì sao hôm qua nàng lại không truy cứu chuyện này.

Cô không nhịn được cười, ngồi dậy phát ra tiếng động như thể vừa thức giấc. Nghe thấy động tĩnh, Nhan tổng cũng ngồi dậy theo.

"Chào buổi sáng ~" Thích Vân Úy nhiệt tình chào hỏi.

Mái tóc đen nhánh che khuất vành tai đang đỏ bừng, Nhan Túy giữ vẻ mặt lãnh đạm liếc nhìn cô một cái. Thấy thần sắc cô tự nhiên, tin chắc rằng đối phương không phát hiện ra việc mình vừa chui ra từ lòng cô, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm: "Chào buổi sáng." Nói đoạn, nàng vội vàng xuống giường vào phòng tắm.

Thích Vân Úy càng nghĩ càng thấy nàng đáng yêu. So với nàng, mấy tên b**n th** như Tần Lệ Phong đúng là đáng hận hơn nhiều.

Sau bữa sáng, Nhan Túy chuẩn bị đi làm. Thích Vân Úy lại tiễn nàng ra cửa như hôm qua. Trong lúc chờ xe, cô nhớ tới Tần Lệ Phong nên thuận miệng hỏi: "Sao trưa hôm qua không thấy vệ sĩ của cô đâu vậy?"

Nhan Túy nhạt giọng: "Anh ta xin nghỉ."

Thích Vân Úy nhíu mày: "Sao hắn ta cứ xin nghỉ suốt thế, chẳng chuyên nghiệp chút nào. Hay cô đổi người khác đáng tin hơn đi?" Cô thử thăm dò, nếu có thể tống khứ Tần Lệ Phong đi ngay thì tốt biết mấy.

Tiếc là Nhan Túy không đồng ý: "Không cần đâu." Nhan Túy có chút tâm lý ngại giao tiếp xã hội, người đã dùng quen nàng thường sẽ không muốn thay đổi.

Thích Vân Úy cũng chỉ hỏi thử chứ không hy vọng gì nhiều, kết quả đúng như cô dự đoán. Đợi chưa đầy một phút, Tần Lệ Phong đã lái xe xuất hiện. Thấy Nhan Túy đứng chờ, hắn vội vàng xuống xe xin lỗi: "Thật xin lỗi Nhan tổng, tôi tới muộn."

"Là do tôi ra sớm thôi." Nhan Túy nói rồi chuẩn bị lên xe.

"Nhan Túy!" Thích Vân Úy bỗng gọi giật lại.

Nhan Túy quay đầu, thấy cô cười rạng rỡ: "Trưa nay em lại đưa cơm cho chị nhé, nhớ chờ em ở văn phòng đấy."

Nghe thấy lời Thích Vân Úy, chân mày Tần Lệ Phong nhíu chặt, đôi môi mím lại tạo thành một đường nét lãnh khốc. Hắn dùng dư quang lườm cô một cái đầy vẻ hung hiểm. Nhưng cô chỉ nhìn chằm chằm Nhan Túy, khiến ánh mắt tàn nhẫn của hắn như đâm vào không khí.

Tần Lệ Phong thầm đắc ý, hắn cho rằng Nhan Túy vốn là người công tư phân minh, cực kỳ chú trọng hình tượng, tuyệt đối sẽ không để người bạn đời mất mặt này xuất hiện trước mặt nhân viên công ty thêm lần nữa.

Thế nhưng thực tế lại tát cho hắn một cú đau viếng. Nhan Túy có thể từ chối Thích Vân Úy, nhưng nàng không nỡ từ chối món ăn cô mang tới. Nàng nhìn cô bằng đôi mắt xanh đen, khẽ đáp: "Ừ."

Tần Lệ Phong siết chặt nắm đấm, cơn thịnh nộ trong lòng suýt chút nữa là bùng phát. Loại rác rưởi như Thích Vân Úy, dựa vào cái gì cơ chứ?

"Đi thôi." Nhan Túy mở cửa lên xe.

Tần Lệ Phong sực tỉnh, vội vã vào vị trí lái. Hắn định thăm dò nàng điều gì đó, nhưng qua gương chiếu hậu thấy nàng đang nhắm mắt dưỡng thần nên đành nuốt lời vào trong. Nhìn đóa hoa mình nâng niu hai năm qua bỗng bị một ả Alpha phế vật hái mất, hắn không thể nào cam tâm.

Tuy nhiên, vừa đến công ty, Tần Lệ Phong mới thực sự đón nhận một cú bạo kích kinh hoàng. Hóa ra lúc hắn nghỉ phép hôm qua, Thích Vân Úy đã đến đưa cơm trưa, hai người còn ngồi ăn ở nhà ăn công ty vô cùng mặn nồng.

"Tần Lệ Phong, sao mắt anh đầy tơ máu thế kia?" Một nhân viên đang tám chuyện với hắn kinh ngạc hỏi.

"Tôi không sao, chắc do nghỉ ngơi chưa đủ thôi." Tần Lệ Phong gượng cười.

"Mọi người đều thấy cô ta chẳng có điểm nào xứng với Nhan tổng cả, ghét lắm. Hiện giờ cả công ty đang lùng sục bối cảnh của cô ta để xem cô ta lấy tư cách gì mà theo đuổi được Nhan tổng, tiếc là vẫn chưa có tin tức gì."

"Ồ?" Ánh mắt Tần Lệ Phong loé lên tia u ám.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!