Về đến nhà, Thích Vân Úy đưa hộp cơm rỗng cho quản gia, khẽ thở dài: "May mà lúc trưa Trương thúc không bỏ đường vào món trứng xào cà chua, không thì bữa cơm đó chắc chẳng nuốt nổi mất."
Quản gia ngạc nhiên hỏi: "Tiểu thư một miếng sườn cũng không ăn sao ạ?"
Thích Vân Úy nhíu mày đáp: "Chị ấy chẳng tự gắp lấy một miếng. Tôi phải dỗ dành mãi cô ấy mới chịu ăn một miếng, nhưng trông miễn cưỡng lắm. Tôi xót xa quá nên cũng chẳng đành lòng ép thêm."
Quản gia ôn tồn an ủi: "Khẩu vị cần thời gian để thích nghi mà, nói không chừng qua một thời gian nữa tiểu thư sẽ đón nhận thôi."
Thấy tâm trạng Thích Vân Úy khá hơn, quản gia nhìn đống túi lớn túi nhỏ trong tay cô, tò mò hỏi: "Vân Úy tiểu thư, cô đi mua sắm đấy à?"
Thích Vân Úy nhấc đống đồ lên khoe với vẻ đắc ý: "Vâng, lúc trưa ăn xong rảnh rỗi nên tôi và Nhan Túy đi dạo phố. Nhan Túy thật là, thấy cái gì cũng đòi mua cho tôi, tôi cản mãi mới chỉ mua chừng này thôi đấy, không thì chắc chẳng có cách nào xách về nổi."
Bị nhồi một bụng "cẩu lương", quản gia chỉ biết lặng thinh: "..."
"Nhan Túy bảo chị ấy phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, tôi cứ ở nhà chơi bời là được. Thế là chị ấy mua cho tôi chiếc máy tính mới này này. Trương thúc nghỉ ngơi đi nhé, tôi vào thư phòng vọc máy tính đây ~"
Quản gia nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cửa thư phòng, thầm cảm thán Thích Vân Úy thật hoạt bát, hóa ra Nhan Túy lại thích kiểu Alpha như thế này. Hèn chi trước đây nàng chẳng chịu kết hôn, chắc chắn là vì chưa gặp được đúng người mình thích rồi.
Thích Vân Úy ở trong thư phòng cả buổi chiều để làm quen với máy tính. Cô đã nắm rõ hầu hết các thao tác và tìm thấy diễn đàn công nghệ (IT) lớn nhất Hoa Quốc. Đúng như dự đoán, diễn đàn này có khu vực đăng tin nhiệm vụ có thưởng; chỉ cần hoàn thành yêu cầu là có thể nhận được tiền mặt.
"Cộc cộc cộc! Vân Úy tiểu thư, đến giờ dùng bữa tối rồi ạ." Quản gia gõ cửa.
Ngồi lì một chỗ cả ngày khiến lưng cổ đau nhức, Thích Vân Úy đứng dậy vận động một chút, thầm nhủ sau này phải kiểm soát thời gian dùng máy tính. Cơ thể này quá yếu, phải chắt chiu dùng cẩn thận mới được.
Khi cô bước vào phòng ăn, Nhan Túy đã ngồi sẵn tại bàn. Nghe tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu nhìn lên.
"Chào buổi tối nhé ~" Thích Vân Úy cười tươi, nháy mắt tinh nghịch với nàng.
Quản gia đứng cạnh cười nói: "Tiểu thư, Vân Úy tiểu thư thích chiếc máy tính cô mua cho lắm đấy, cô ấy ở trong thư phòng mày mò cả buổi chiều."
Nhan Túy vẫn bất động thanh sắc: "Vậy sao?" Máy tính nào cơ?
Thích Vân Úy lập tức bắt được tín hiệu, cô ngồi xuống cạnh Nhan Túy: "Đúng thế, trước đây em chưa từng dùng chiếc máy tính nào cao cấp như vậy. Hình ảnh sắc nét, thao tác lại mượt mà. Cảm ơn chị lúc đi dạo phố đã mua nó cho em nhé."
Nhan Túy nhanh chóng nắm bắt tình hình, bình tĩnh đáp: "Không có gì."
Biết rõ khẩu vị của Thích Vân Úy, quản gia nấu toàn món cô thích cho bữa tối. Ngay khi món thịt heo xào dứa chua ngọt được bưng lên, Thích Vân Úy lập tức múc một thìa cho Nhan Túy: "Trương thúc bảo khẩu vị cần được bồi dưỡng. Sau này chị cứ ăn nhiều món em thích vào, nhất định sẽ sớm giống em thôi."
Những miếng dứa và thịt heo óng ánh lớp sốt chua ngọt, điểm xuyết vài lát ớt chuông xanh mướt trông vô cùng bắt mắt.
"Mau nếm thử đi." Thích Vân Úy mong đợi nhìn nàng.
Quản gia thấy Nhan Túy mãi không nhấc đũa, tưởng nàng không muốn ăn, sợ Thích Vân Úy phật lòng nên định lên tiếng nói đỡ vài câu. Nhưng bất ngờ, Nhan Túy gắp một miếng dứa bỏ vào miệng, sau đó lại gắp thêm một miếng thịt. Hàng mi đen rủ xuống che khuất cảm xúc trong mắt, khiến người ta không rõ nàng có thực sự thích hay không.
Nhưng Thích Vân Úy biết, chắc chắn nàng thích.
Nhớ lại cuộc đối thoại lừa quản gia, Thích Vân Úy không dám gắp cho nàng quá nhiều, chỉ dừng lại ở lần thứ ba. Sau ba lần đó, Nhan Túy đang ăn rất ngon lành (dù mặt vẫn lạnh tanh), khi thấy bát mình đã trống không mà mãi không thấy Thích Vân Úy gắp tiếp, nàng vô thức quay sang nhìn cô, đôi mắt xanh đen thoáng hiện nét nghi hoặc nhàn nhạt.
Thích Vân Úy hiểu ý ngay lập tức. Trong lòng cô thầm nghĩ Nhan Túy lúc này thật giống một đứa trẻ, chẳng thể giấu nổi sự thèm thuồng đối với thứ mình thích, vừa thuần khiết lại vừa đáng yêu.
Vì quản gia đang ngồi đối diện, Thích Vân Úy chỉ có thể nháy mắt ra hiệu rồi nói: "Xin lỗi nhé, hình như em gắp hơi nhiều món chị không thích rồi. Đã bảo là phải thay đổi khẩu vị từ từ, lúc trưa em cũng chỉ dám gắp cho chị một lần, vừa nãy lại không nhịn được mà gắp thêm."
Nhan Túy biết mình sẽ không được gắp thêm nữa, nàng nhìn đĩa thịt xào dứa, mím môi rồi khẽ nói: "Em gắp đi, không sao đâu."
Quản gia cười nói: "Tiểu thư đây là vì rất quý mến Vân Úy tiểu thư, nên mới cảm thấy không quan trọng đấy ạ."
Thích Vân Úy thầm cười trong lòng, Nhan Túy rõ ràng là rất thích món thịt heo xào dứa chua ngọt kia mà.
Cơm nước xong xuôi, quản gia nhận một cuộc điện thoại, sau đó quay lại nói với hai người: "Lão gia bảo tôi chuyển lời tới tiểu thư, ông ấy dự định tối thứ Sáu tuần này sẽ mở tiệc tại gia để chiêu đãi bố mẹ và người nhà Vân Úy tiểu thư, hai người nhớ đừng đến muộn nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!