Chương 1: (Vô Đề)

Ngay khi vừa khôi phục ý thức, một mùi rượu thơm nồng, tinh tế đã bủa vây lấy mọi giác quan của Thích Vân Úy. Dòng máu vốn đang bình lặng bỗng chốc bị hương thơm ấy châm ngòi, sôi trào rồi thiêu đốt, khiến các mạch máu tưởng chừng như có thể nổ tung ngay giây tiếp theo.

Thích Vân Úy không kìm được mà hít sâu một hơi, khó khăn mở mắt. Nào ngờ còn chưa kịp nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, vai cô đã bị người khác ghì chặt. Một giây sau, tấm lưng cô va mạnh vào tường; ngay sau đó, nguồn phát ra hương thơm khiến linh hồn cô run rẩy ấy đã nhào thẳng vào lòng.

"Thích Vân Úy, ngươi hạ thuốc..." Giọng nói lạnh lùng đầy phẫn hận, nhưng vì quá đỗi mềm nhũn mà trở nên yếu ớt, chẳng chút khí thế.

"Không phải tôi." Thích Vân Úy lập tức phản bác.

Cô rõ ràng đang ở công ty nghiêm túc tăng ca, sao có thể đi hạ thuốc người khác cho được?

Đầu óc Thích Vân Úy vẫn còn chút ý thức, cô nhận ra trạng thái hiện tại của mình vô cùng bất thường. Cô ngước mắt định giải thích, nhưng tầm nhìn lại bị một lớp nước mắt sinh lý làm cho nhòe đi.

Thích Vân Úy vội vàng chớp mắt để gạt đi lệ nóng.

Khi nhìn rõ người trong lòng, cô thoáng chốc sững sờ, trái tim đập liên hồi khiến đầu óc càng thêm choáng váng.

Đẹp... thật sự rất đẹp...

Mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi hơi rối bời, làn da trắng sứ như phát sáng, hàng lông mi đen dài cong vút che lấy đôi đồng tử xanh thẳm đang đẫm nước. Đôi môi mang hình dáng tuyệt đẹp khẽ mở, từng nhịp thở mang theo hương thơm nồng nàn phả lên mặt Thích Vân Úy, xâm chiếm chút ý thức còn sót lại của cô.

Người phụ nữ ấy ở quá gần, gần đến mức Thích Vân Úy có thể nhìn thấy rõ hình bóng của chính mình phản chiếu trong mắt nàng.

Cô khẽ lắc đầu để lấy lại sự thanh tỉnh, đưa tay đặt lên vai đối phương định đẩy nhẹ ra. Nhưng dù cách một lớp vải mỏng, làn da dưới lòng bàn tay vẫn nóng bỏng đến kinh người.

Trong đầu Thích Vân Úy bắt đầu rà soát lại một lượt các đối thủ ở công ty, vẫn không thể hiểu nổi kẻ bỏ thuốc làm vậy là có mục đích gì.

Nhốt cô cùng một đại mỹ nhân bị hạ dược vào một chỗ, rồi đợi lúc dẫn người tới bắt gian để hủy hoại danh dự sao?

Cứu mạng! Đây chẳng phải là tình tiết cung đấu lỗi thời trong tiểu thuyết từ cả trăm năm trước à? Ngoài đời thực lại có kẻ làm ra chuyện não tàn như vậy sao?

"Cô bình tĩnh một chút, tốt nhất chúng ta nên giữ khoảng cách, không thể..."

Thế nhưng, chẳng đợi Thích Vân Úy nói hết câu, người phụ nữ kia dường như bị điểm nào đó trên cơ thể cô thu hút. Sương mù trong đôi mắt xanh thẳm ngày càng đậm đặc, nàng đột nhiên bộc phát sức mạnh không biết từ đâu, gạt tay Thích Vân Úy ra rồi ép ngược cô vào tường.

Lưng một lần nữa va vào vách tường lạnh lẽo, Thích Vân Úy hơi cúi đầu, liền trông thấy vành tai của đối phương đã lộ ra một sắc đỏ bất thường.

Người phụ nữ gục cằm lên vai Thích Vân Úy, áp sát vào chiếc cổ trắng ngần của cô để hít hà.

Chẳng lẽ trên người mình cũng có hương thơm sao?

Rốt cuộc bọn họ bị chuốc loại thuốc gì vậy? Tại sao cô chưa từng nghe qua có loại thuốc nào lại mang đến hiệu ứng kỳ lạ thế này?

Hàng loạt suy nghĩ hỗn độn lướt qua tâm trí Thích Vân Úy cũng chỉ trong chớp mắt. Tình hình hiện tại không hề lạc quan chút nào, cho dù cô có thể tự kiềm chế bản thân không làm gì, nhưng nếu đại mỹ nhân trong lòng muốn thì cô cũng chẳng thể ngăn cản nổi.

Hay là cứ... thuận theo tự nhiên? Nói cách khác là buông xuôi vậy. Dù sao cô cũng chẳng thiệt thòi gì, chỉ là không biết mỹ nhân này khi tỉnh táo lại có tức giận đến mức vác đao chém cô hay không.

Thích Vân Úy mơ mơ màng màng suy nghĩ.

Sau khi ngửi lấy khí tức trên cổ Thích Vân Úy, sắc đỏ nơi vành tai người nọ dần dần lan rộng. Hàng mi rủ xuống che khuất đôi mắt đã hoàn toàn bị sương mù phủ kín, cơ thể nàng run rẩy nhẹ nhàng, thốt lên: "Đánh dấu tôi đi..."

Hơi thở nóng rực phả vào bên tai, làn da trắng ngần trước mắt khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Thích Vân Úy dựa trên thái độ có trách nhiệm, cảm thấy bản thân cần phải vùng vẫy thêm chút nữa: "Cô sẽ hối hận đấy..."

"Đánh dấu tôi... cầu xin cô." Giọng nói của người phụ nữ mềm nhũn, vỡ vụn và tràn đầy khẩn khoản. Nàng khẽ nghiêng đầu, thần phục mà để lộ ra vùng sau gáy.

Thích Vân Úy không rõ "đánh dấu" nghĩa là gì, nhưng bản năng cơ thể thôi thúc cô tiến gần đến vị trí hơi nhô lên sau gáy nàng. Hương thơm nơi đó nồng đậm gấp vạn lần trong không khí, dụ dỗ cô chiếm lấy.

Cô không tự chủ được mà xích lại gần, răng nanh ẩn sau đầu lưỡi bỗng trở nên sắc nhọn, sẵn sàng để đâm xuyên qua lớp da mềm mại.

Cuối cùng, răng nhọn chạm vào nơi nhô cao ấy. Cơ thể trong lòng cô dường như hóa thành nước, mềm nhũn dựa hẳn vào người Thích Vân Úy. Trong sự run rẩy như sóng nước mùa xuân, Thích Vân Úy nhắm mắt lại, cắm răng vào vùng da ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!