Chương 27: (Vô Đề)

Con bươm bướm kia bị Lý Tùng La giữ trong lòng bàn tay đã lâu, vậy mà lại chưa c.h.ế.t. Nàng vừa buông tay, chẳng bao lâu, nó đã run rẩy giương cánh, rồi đập cánh bay lên.

Song Minh điệp cũng chẳng định bay xa, chỉ vòng quanh trên không hai vòng, như một mảnh bài tím lóe sáng ngũ sắc, cuối cùng lảo đảo đáp xuống đỉnh đầu Tạ Phù Cừ, đậu nơi mái tóc đen u tịch của hắn.

Lý Tùng La thấy thế, liền nhón gót, đưa tay xua đi con Minh điệp ấy.

"Những tuần binh kia, t.h. i t.h. ể của bọn chúng đâu rồi?"

Sơn Nha ưỡn n.g.ự. c đáp: "Đã đem phơi nắng rồi."

Lý Tùng La ngẩn ra: "Phơi để làm gì?"

Sơn Nha cũng sửng sốt, ngây ngây ngô ngô đáp: "Phơi khô rồi… thì cất vào trong kho lương chứ còn gì."

Lý Tùng La lập tức hiểu ra ý tứ trong lời hắn ta, nhưng vẫn thấy có phần bất ngờ.

Thì ra, yêu cũng ăn thịt yêu.

Sơn Nha dẫn nàng đi xem nhà chứa lương. Bên trong treo đầy những khối thịt, đã chẳng còn phân biệt được hình dạng nguyên vẹn, chỉ còn là những tảng thịt đã cạn m.á. u mà thôi.

Ngoài bãi đất trống trước nhà, chất đống lên nào là giáp trụ lột xuống từ bọn tuần binh, lại cả những chiến mã đã tắt thở.

Đám tiểu yêu chẳng có ý định giữ lại lũ ngựa ấy, Lý Tùng La còn thấy mấy con yêu gầy lùn, cầm d.a. o ngắn mà bàn tính xem nên xẻ thịt ngựa từ chỗ nào cho tiện.

Nàng bèn mượn một thanh đoản đao của chúng, tò mò cầm lên thử mấy chiêu.

Đoản đao của tiểu yêu vốn lấy một loại thạch thô mài thành, có lưỡi nhưng chẳng sắc bén.

Trong lòng so sánh, Lý Tùng La thấy, vẫn là thanh kiếm trong ô hành trang của nàng sắc bén gấp bội.

Nàng trả lại đoản đao cho chúng, rồi quay sang nghiên cứu đống giáp trụ.

Giáp trụ bằng kim loại, cứng rắn vô cùng, trên đó vẫn còn vương vết m.á. u xanh nhạt — thứ m.á. u đã bị hệ thống "mỹ hóa" qua.

Lý Tùng La dùng ngón tay chấm chút m.á.u, đưa lên cao đối sáng, muốn so màu xanh ấy với màu trời. Chỉ tiếc trời yêu giới vĩnh viễn âm u, mây đen dày đặc, nàng ngẩng đầu lên cũng chỉ thấy ánh sáng xám mờ ảm đạm.

Không thể so được, nàng bèn tiếc nuối buông tay, cúi đầu nhìn chằm chằm đống giáp kia.

Những bộ giáp tinh xảo ấy, đem so với đoản đao trong tay tiểu yêu, quả thực là một trời một vực.

Chẳng trách chúng lại yếu ớt đến vậy khi đối diện với tuần binh.

Càng nhìn, Lý Tùng La càng cảm thấy giáp trụ kia quen mắt. Nàng nhíu mày trầm ngâm, chỉ chốc sau bỗng vỗ mạnh lên đùi: "À!"

Sơn Nha đi theo phía sau lập tức giật mình kinh hãi: "Đại vương, làm sao thế?!"

Lý Tùng La cười khẽ: "Ta nhớ ra rồi!"

Sơn Nha hoảng hốt: "Đại vương… ngài nhớ ra điều gì rồi?"

Lý Tùng La chẳng đáp, chỉ tự nói một mình: "Hóa ra là cùng một đám người đó!"

Khi nàng mới vừa xuyên đến thế giới này, bọn yêu quái áp giải nàng cùng mấy vị tiên t. ử đi tế sống, cũng khoác trên mình loại giáp trụ y hệt.

Nàng chỉ tay vào đống giáp kia, hỏi Sơn Nha: "Tuần binh trong yêu thành đều mặc giáp này sao?"

Sơn Nha vội lắc đầu: "Không phải, chỉ có tuần binh của Bạt Thiệt Địa Ngục thành mới có tư cách mặc giáp tốt như thế."

Lý Tùng La lại hỏi: "Bạt Thiệt Địa Ngục thành giàu có lắm hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!