Niềm tin giữa người với người chính là vỡ vụn như vậy.
Thân thể Tiêu Nhược Yên cứng đờ, linh hồn như thể trong nháy mắt nhảy ra khỏi thân xác, chạy khắp các ngóc ngách trong nhà tìm bàn tính chuẩn bị quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhan Chỉ Lan nhìn Tiêu Nhược Yên, đôi mắt như chứa đầy nước lạnh của vực sâu, khiến người ta lạnh thấu tim gan.
Miệng của nữ nhân, quỷ lừa người.
Uổng cho nàng còn tin A Yên của mình...
Vừa mới cầu hôn xong, miệng thì gọi "phu nhân" ngọt xớt, vậy mà quay đầu đã bắt đầu lừa nàng, lương tâm của cô không đau sao?
Nửa ngày không có phản hồi, bên kia đầu dây, Lan Lan do dự mấy giây, cẩn thận dè dặt hỏi: "Tiêu... Anh em cột chèo? Bên cạnh cậu..."
Chết tiệt.
Không phải Lão Tứ đang ở bên cạnh đó chứ?
Ánh mắt Nhan Chỉ Lan khóa chặt lấy Tiêu Nhược Yên, nàng vươn tay ra, Tiêu Nhược Yên lập tức ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học, đưa điện thoại cho nàng.
Nhan Chỉ Lan vuốt tóc, mỉm cười với người bên kia điện thoại: "Ừm, tớ là vợ cũ của anh em cột chèo Tiêu nhà cậu."
Lan Lan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Một câu nói, g**t ch*t hai người, còn là kiểu dùng đại đao chém rơi đầu rồi đá bay đi, tàn nhẫn vô cùng.
Lan Lan trực tiếp đứng hình, tay run rẩy cúp máy. Tiêu Nhược Yên run rẩy ôm lấy Nhan Chỉ Lan: "Không... không đến mức đó chứ?"
Tuần trăng mật còn chưa trải qua, tại sao lại thành vợ cũ rồi?
Trong ánh mắt Nhan Chỉ Lan lóe lên một tia cười, nhìn có vẻ quyến rũ, nhưng sâu trong đó lại là cái lạnh thấu xương: "Cậu lừa tớ."
"Tớ —"
Tiêu Nhược Yên còn chưa nói xong, Nhan Chỉ Lan đưa tay bóp lấy hai bên môi cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, suy nghĩ xem nên trừng phạt thế nào mới khiến cô nhớ đời.
Qua một lúc lâu, Nhan Chỉ Lan từ trên xuống dưới đánh giá Tiêu Nhược Yên, sâu kín hỏi: "Cậu bảo dì cả của cậu tới cũng là lừa tớ đúng không?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Không hổ là phu nhân của cô, sức bật tư duy thật mạnh.
Nhưng... tại sao bây giờ lại nhắc tới chuyện dì cả rồi?
"Cậu... cậu —" Tiêu Nhược Yên sắp phát điên, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, tay kéo cổ áo, không thể tin nổi nhìn Nhan Chỉ Lan: "Đã mấy giờ rồi? Tổng giám đốc Từ còn đang đợi chúng ta đó!"
Nhan Chỉ Lan tiến lên ôm lấy cô, ghé tai thổi ra hơi thở mập mờ khiến cô không thể chống đỡ: "Ở chỗ tớ, tín nhiệm của cậu đã bị thâm hụt rồi, tớ phải tự mình kiểm tra."
Tiêu Nhược Yên bị ôm rất chặt, mà áo mỏng của Tiểu Nhan căn bản không che nổi cảm giác kia. Bị người yêu vừa xinh đẹp vừa thơm mềm như thế ôm lấy, ai mà chịu nổi? Khuôn mặt Tiêu Nhược Yên đỏ bừng, nói năng cũng run rẩy: "Cậu kiểm tra cái gì? Đã mấy ngày rồi, có tới thì cũng sớm —"
Phản kháng, biện bạch: Vô hiệu.
Cuối cùng, Tiêu Nhược Yên nằm trên giường lớn, nhìn trần nhà lắc lư, vẫn còn giãy chết: "Chị ấy đang đợi chúng ta."
Một lọn tóc dài của Nhan Chỉ Lan rơi xuống cổ, trong mắt nàng đầy mê hoặc chết người, môi đỏ đến vậy: "Tớ sẽ dùng cách thức lần đầu cậu đối với tớ để đối với cậu, rất nhanh thôi."
Cách thức lần đầu đối với nàng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!