Chương 112: Ngoại truyện 10

—— Đàn chị Tiểu Hồng tiến lên rồi, Không phải là muốn cưỡng hôn đó chứ?

Nói thật, nếu như lúc này trong tay Lão Đại có kim có chỉ, cô ấy nhất định sẽ khâu miệng Lan Lan lại.

Cô ấy thật sự không nhìn ra trong mắt Nhan Chỉ Lan lửa giận sắp phun trào rồi sao?

Tiêu Nhược Yên bị ép lùi lại một bước, cô nhìn đàn chị Tiểu Hồng, trong mắt mang theo một tia ảm đạm và thở dài. Cô không phải là người có EQ cao, bạn bè cũng không nhiều, nhưng với mỗi một người, cô đều rất trân trọng. Nhưng mà chỉ cần vượt qua ranh giới kia, về cơ bản từ đó về sau sẽ như người dưng.

Khi còn cách cô mấy centimet, đàn chị Tiểu Hồng dừng lại. Cô ấy đã hiểu ánh mắt của Tiêu Nhược Yên.

Khoảnh khắc đó, cô ấy có chút buồn, có chút thất vọng, nhưng nhiều hơn là một loại tự hào mơ hồ.

Đây chính là người mà cô ấy thích.

Kiên định như vậy.

Không giống những người khác, có chút năng lực là không biết khoe khoang thế nào, trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng Tiêu Nhược Yên thì không. Con người cô giống như âm nhạc của cô, sạch sẽ và thuần khiết.

"Xem ra chị không có lấy một chút cơ hội rồi."

Đàn chị Tiểu Hồng khoanh tay, lặng lẽ thở dài một hơi. Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt cô ấy: "Em rất khâm phục đàn chị."

Đó là lời thật lòng.

Thái độ sống phóng khoáng, không gò bó của đàn chị Tiểu Hồng, luôn là điều mà Tiêu Nhược Yên yêu thích và hướng tới.

Cô từ nhỏ đã luyện nhạc, tuy là vì yêu thích, nhưng bao năm qua lại giống như bị xiềng xích trói buộc. Nếu không có Tiểu Nhan xuất hiện, cô sẽ rất cô độc.

Tiểu Hồng khoanh tay cười cười, bĩu môi: "Em sợ người đó sao?"

Vừa nãy cô ấy vậy mà lại nhìn thấy trong mắt Tiêu Nhược Yên một tia hoảng sợ.

A Yên nghe vậy lập tức đỏ mặt, trái tim của đàn chị Tiểu Hồng khẽ trầm xuống, cô ấy đã thích A Yên rất lâu rồi, từ khi nào ư? Có lẽ là từ cái nhìn đầu tiên đã bị kinh diễm. Chỉ là cô ấy biết, trong lòng cô đã có người.

"A Yên."

Không biết từ lúc nào, Nhan Chỉ Lan đã đi tới phía sau bọn họ. Lan Lan cũng xuống theo, lén lút nháy mắt với Tiêu Nhược Yên.

Khi đó, cô ấy mơ hồ cảm thấy Lão Nhị và Lão Tứ có chút khác thường, dường như cả hai đều có tính chiếm hữu rất mạnh.

Nhưng trên đời này, tình cảm vốn là như vậy. Không chỉ là tình yêu, ngay cả tình thân, tình bạn cũng đều có sự chiếm hữu.

Ba mẹ của cô ấy từng vì cô ấy rốt cuộc yêu ai hơn mà suýt nữa cãi nhau.

Cô ấy không nghĩ nhiều.

Tiêu Nhược Yên nhìn thấy Nhan Chỉ Lan trong khoảnh khắc đó, thật sự là tóc gáy sắp dựng đứng cả lên.

Nhan Chỉ Lan nở nụ cười mang tính biểu tượng của nàng, gật đầu với đàn chị Tiểu Hồng: "Chào đàn chị."

Tiểu Hồng không phải lần đầu gặp Nhan Chỉ Lan, chỉ là bình thường đều thấy nàng mặc đồng phục. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài trắng tinh, tóc dài buông xõa, mặt mày tuy rằng đang cười, nhưng lại phảng phất một luồng lạnh lẽo không thể xóa nhòa.

Tiểu Hồng gật đầu, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Vậy nhé, A Yên, lần sau lại nói chuyện."

Tiêu Nhược Yên cứng đờ gật đầu: "Được."

Cô lấy lòng đưa tay ra muốn nắm tay Tiểu Nhan. Nhan Chỉ Lan đón lấy, nắm chặt rồi véo mạnh một vòng vào làn da mịn màng trên tay cô.

Tiêu Nhược Yên hít vào một ngụm khí lạnh, chấn kinh nhìn Nhan Chỉ Lan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!