Mãi cho đến vài phút sau, khi đã đến bệnh viện, Trần Di Ninh vẫn chưa hoàn hồn.
Cũng giống như cô, mấy đồng nghiệp đi cùng vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp lấy lại tinh thần.
Một nhóm người rối rít đưa Quý Thư Doanh đến bệnh viện, làm theo chỉ dẫn của bác sĩ, đỡ cô lên giường để kiểm tra.
"Bị va vào đâu? Có tiền sử bệnh gì không? Thai mấy tháng rồi?"
Bác sĩ vừa kiểm tra vừa hỏi, y tá thì lập tức đo huyết áp, xem nhịp tim, hô hấp, mạch đập, kiểm tra phản xạ đồng tử, ghi chép dấu hiệu sinh tồn và nghe tim thai.
May mắn là tất cả các chỉ số đều bình thường và ổn định.
Trước những câu hỏi của bác sĩ, Trần Di Ninh tóm tắt lại những gì vừa xảy ra, còn Bùi Viễn Chi thì bố sung phần còn lại.
Cả hai đều ăn nói rõ ràng, phối hợp ăn ý, kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc một cách mạch lạc.
Cuối cùng, bác sĩ kết luận khả năng cao là do tụt đường huyết gây choáng, cộng thêm bị hoảng sợ nên mới xảy ra tình trạng vừa rồi.
Ông kê đơn truyền glucose để bổ sung năng lượng, đồng thời đề nghị sau khi bệnh nhân tỉnh lại nên làm xét nghiệm máu, siêu âm và vài kiểm tra khác để đảm bảo an toàn tuyệt đối.
"Cảm ơn mọi người." Sau khi bác sĩ rời đi, Bùi Viễn Chi ngồi xuống mép giường, nhìn quanh mọi người trong phòng: "Mọi người quay lại làm việc đi, cuộc họp để luật sư Vương chủ trì, lát nữa tôi sẽ tham gia trực tuyến."
Ban nãy họ vốn đang chuẩn bị họp gấp, việc đưa Quý Thư Doanh đến bệnh viện ít nhiều đã khiến thời gian bị chậm trễ.
"Tôi cũng đã nhắn với bên hành chính, sau khi họp xong, mời mọi người uống trà chiều."
Đồng nghiệp nam đi đầu gật đầu, "Cảm ơn luật sư Bùi, vậy chúng tôi đi trước."
Trước khi rời đi, anh ta liếc nhìn người đang nằm trên giường thêm một lần, trong lòng vẫn không dứt được nghi ngờ rằng liệu có phải mình nghe nhầm không? Hay thật sự lúc nãy cô ấy đã gọi vị luật sư luôn nổi tiếng nghiêm túc lạnh lùng kia là… "ông xã"?
Muốn hỏi thử đồng nghiệp, nhưng ngại không tiện mở miệng.
Một nhóm người lần lượt rời khỏi phòng bệnh, cánh cửa được nhẹ nhàng khép lại, bên trong chỉ còn lại hai người.
Không gian trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt Bùi Viễn Chi vừa chuyển sang phía cô, Trần Di Ninh lập tức lên tiếng giải thích: "Luật sư Bùi, tôi là bạn của tiểu Thư. Chờ cô ấy tỉnh lại hoặc người nhà đến tôi sẽ về."
Giọng cô nhẹ nhàng lịch sự, nhưng trong đó không giấu được sự dè dặt cẩn trọng.
Quý Thư Doanh vẫn chưa tỉnh lại, Trần Di Ninh không thể yên tâm mà rời đi, cho dù trước mắt là Bùi Viễn Chi, người có thể xem như cấp trên của cô, cho dù lúc nãy tận tai nghe thấy Quý Thư Doanh mơ màng gọi một tiếng "ông xã", khiến cả đám người sững sờ đến mức muốn rơi tròng mắt ra ngoài.
Bùi Viễn Chi khẽ gật đầu: "Vất vả rồi. Nếu mệt thì ngồi nghỉ ở sofa bên kia một lát?"
Trần Di Ninh đáp một tiếng, nghe lời tìm một góc ghế sofa ngồi xuống, móc điện thoại ra, vừa nhắn tin vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía giường bệnh.
Cô tranh thủ báo lại với tổ trưởng về tình hình của mình, nói đang đưa đồng nghiệp đi khám bệnh nên có thể chiều nay sẽ quay lại trễ, tiện thể cũng thông báo sơ qua chuyện của Quý Thư Doanh.
Tổ trưởng tỏ ý thông cảm, bảo cô có thể về muộn, anh cũng vừa nghe chuyện từ chỗ luật sư Vương.
"Tiếc thật, vốn hôm nay tôi còn tính tìm luật sư Vương mượn tiểu Thư thêm mấy bữa…"
Trong đoạn tin nhắn thoại, giọng điệu của tổ trưởng mang chút tiếc nuối, anh định tiếp tục mượn cô thêm mấy hôm nữa. Khi Quý Thư Doanh còn ở tổ mình, cô thường xuyên tiếp đón những khách hàng ly hôn, đã hình thành nên một phong cách làm việc riêng, thoải mái, rõ ràng, khiến người khác có cảm giác tin tưởng.
Sau này khi khách quay lại KS, thấy đã đổi người tiếp đón, ai nấy đều không quen, gặng hỏi mới biết thì ra Quý Thư Doanh đã chuyển sang tổ khác.
Trần Di Ninh: "….."
Không thể không nói, giới luật đã cạnh tranh khốc liệt đến thế, KS còn là vua của các cuộc cạnh tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!