Chuyến công tác lần này, luật sư Trần cũng tình cờ đi gặp khách hàng, đi cùng Bùi Viễn Chi với tư cách đồng nghiệp.
Máy bay hạ cánh lúc năm giờ, gặp ngay giờ cao điểm nên tắc đường, đến dưới toà nhà KS thì đã sáu giờ.
Dù công tác được chi trả khá hậu hĩnh, chỗ ở toàn khách sạn năm sao, nhưng được quay về thành phố mình sống và làm việc vẫn có cảm giác thân thuộc hơn.
Trước sảnh lớn, luật sư Trần đứng trò chuyện với Bùi Viễn Chi một lúc, đầu tiên là chúc mừng anh đoạt giải, sau đó nói sang khách hàng họ cần gặp lần này.
Vừa dứt lời, anh không nghe thấy tiếng đáp lại.
Bùi Viễn Chi trước mặt, đang nhìn chăm chú về một hướng ngoài cửa, ánh mắt như đóng băng lại.
"…."
Luật sư Trần hơi ngạc nhiên, liếc nhìn theo ánh mắt của anh.
Ngoài cửa sảnh lớn, có một nam một nữ trông khá quen, hình như là hai thực tập sinh mới báo danh tuần này.
Thực tập sinh nam phát hiện ra ánh nhìn bên này trước, hơi lúng túng dịch bước, lên tiếng chào: "Bùi par."
Bùi Viễn Chi không trả lời cũng chẳng nhúc nhích, ánh nhìn dò xét có phần lạnh lùng.
Thực tập sinh nữ cũng nghe thấy, nhìn sang phía luật sư Trần và Bùi Viễn Chi, sau vài giây ngỡ ngàng, cũng cất tiếng: "Chào luật sư Bùi."
Cuối cùng Bùi Viễn Chi cũng có phản ứng. Anh khẽ gật đầu với hai người coi như đáp lại.
"Lên trên nói chuyện." Bùi Viễn Chi thu lại ánh nhìn, nói với luật sư Trần.
Luật sư Trần mỉm cười gật đầu, trong lòng nghĩ ánh mắt của Bùi Viễn Chi nhìn hai thực tập sinh ấy hình như hơi lâu hơn bình thường.
Nhưng nhìn nét mặt bình tĩnh không gợn sóng của anh, lại cảm thấy có lẽ là mình nghĩ nhiều.
"Vừa rồi chào hỏi ấy, là hai thực tập sinh mới bên nhóm cậu tuần trước đúng không? Trông khá được đấy." Vừa lên thang máy, luật sư Trần đã mở lời.
Thang máy trượt lên nhẹ nhàng, Bùi Viễn Chi hơi cúi đầu, đáp một tiếng "ừ", ánh mắt mang theo tia u ám mơ hồ.
Anh nhớ lại khung cảnh vừa nãy.
Quý Thư Doanh bị ai đó gọi lại, cô xoay người, hơi ngẩng đầu lắng nghe nam sinh kia nói chuyện, gương mặt nở nụ cười.
Cô vốn có đôi mắt đẹp, cười lên như trái vải, đuôi mắt cong cong, như một bát nước đường ngọt lịm khiến người khác rung động. Dù chỉ là một nụ cười mang tính xã giao, cũng đủ lay động lòng người.
Người bị thu hút trong khoảnh khắc đó, có cả Trần Hướng Du, ánh mắt dán chặt lên gương mặt của Quý Thư Doanh, không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Cũng là đàn ông, Bùi Viễn Chi biết rõ ánh mắt phức tạp trong khoảnh khắc đó của Trần Hướng Du có ý gì.
Những biểu cảm và ngôn ngữ hình thể của cậu ta đã nói lên tất cả. Rơi vào mắt anh, không hiểu sao lại thấy chướng mắt, thậm chí khó chịu.
Lúc đầu, Bùi Viễn Chi nghĩ hình ảnh hôm đó nhìn thấy chỉ là tình cờ, đồng nghiệp trò chuyện cũng là chuyện bình thường, chẳng đáng để tâm.
Nhưng vài ngày sau đó, anh phát hiện ra nhiều điều "tình cờ" hơn.
Ví dụ, mỗi buổi trà chiều, luôn có phần bánh basque và nước chanh riêng cho Quý Thư Doanh. Trần Hướng Du cúi người đưa tới, trên gương mặt trẻ trung đầy vẻ nhiệt tình, cố thể hiện bản thân.
Lúc ở cửa nhà vệ sinh, cạnh thang máy, hai người lại "tình cờ" chạm mặt rồi tán gẫu vài câu.
Trò chuyện, trò chuyện… mỗi ngày nhiều chuyện để nói vậy sao? Hay là công việc mà luật sư hướng dẫn giao quá ít?
Lại còn chuyện trong sơ yếu lý lịch, Trần Hướng Du và Quý Thư Doanh học chung trường cấp ba, có không ít kỷ niệm thời học sinh. Bùi Viễn Chi nhớ lại lần nghe thấy cậu ta gọi cô một tiếng "đàn chị" đầy thân mật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!