"……"
Bùi Viễn Chi nói hết sức tự nhiên, nhưng Quý Thư Doanh thì khựng lại tại chỗ.
Tim cô đập thình thịch, càng lúc càng dồn dập. Cô không hiểu vì sao anh lại chủ động đề nghị bôi dầu chống rạn cho cô, khiến cô hơi mất thăng bằng.
Rõ ràng, rõ ràng mấy hôm trước, cô phải dùng đủ mọi chiêu trò mới khiến anh miễn cưỡng đồng ý.
Quý Thư Doanh vẫn đứng nguyên một chỗ. Bùi Viễn Chi nhìn quanh giường, nhưng không thấy chai màu trắng ngà mà cô thường dùng.
Anh tiện tay cầm lấy một chai trong đống đồ dưỡng da, ngó qua vỏ ngoài.
Toner.
"Cái đó là nước hoa hồng." Quý Thư Doanh lên tiếng, xác nhận suy đoán của anh. Không phải dầu chống rạn.
Bùi Viễn Chi đặt chai nước hoa hồng có bao bì màu xanh nhạt về chỗ cũ, lại cầm một chai khác lên. Trên đó có mấy dòng tiếng Anh, anh bắt được từ khóa "Moisturise", là lotion. Không cần cô nói, anh đã đặt xuống.
Xem một vòng vẫn không thấy loại cũ.
Quý Thư Doanh khẽ ho một tiếng: "Chai dầu hôm trước em thấy hơi dính, hôm nay em muốn thử loại mới."
Nói rồi, cô mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một chai màu trắng mới toanh quăng lên giường, đúng lúc rơi ngay cạnh anh.
Bùi Viễn Chi nhặt lấy chai dầu chưa mở, bóc seal, chợt nghĩ gì đó rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Một lúc sau anh mới quay lại.
Quý Thư Doanh lúc này đã nằm ngay ngắn trên giường.
Ngay khi anh bước ra, cô đã âm thầm chuẩn bị tâm lý: Chính anh từng nói, chồng chăm vợ bầu là lẽ đương nhiên, việc gì phải căng thẳng ngượng ngùng.
Cô còn đeo cả mặt nạ mắt hơi nước, như thể đang tận hưởng spa tại gia.
Tất nhiên, có chút né tránh trong đó, nhưng cô sẽ không thừa nhận.
Lần đầu thì lạ, lần sau thành quen.
Bùi Viễn Chi ngồi xuống mép giường, mở nắp chai. Mùi trà hoa thanh mát lan tỏa trong phòng. So với mùi hơi nồng hôm trước, loại này nhẹ nhàng và dễ chịu hơn nhiều, rất hợp với thẩm mỹ của Bùi Viễn Chi.
Hôm nay cô mặc bộ đồ ngủ rộng rãi màu hồng nhạt, chất liệu cotton mềm mại. Trên đó là hình Hello Kitty đáng yêu, trông có phần trẻ trung, mang chút nét sinh viên.
Khiến người ta cảm thấy như đang phạm tội.
Ánh mắt Bùi Viễn Chi thu lại, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén áo ngủ lên, hơi kéo lưng quần xuống, để lộ vùng da mịn màng.
Tay vừa được rửa xong vẫn còn mát lạnh, anh xoa dầu ra tay, làm ấm trong lòng bàn tay rồi mới đặt lên da cô.
Bàn tay to ấm áp chạm vào làn da mát lạnh khiến Quý Thư Doanh vẫn chưa quen. Dù là cha của đứa bé trong bụng, cảm giác bị người khác giới chạm vào vẫn khiến cô không kịp thích ứng.
Ngón chân khẽ co lại, hai tay siết thành nắm đấm, cô cố gắng kiểm chế cảm giác tê dại như có dòng điện chạy dọc sống lưng, nhưng vẫn vô thức nhấc chân lên, phản ứng đầy bản năng.
"Thả lỏng một chút." Bùi Viễn Chi nói, giữ lấy cổ chân cô, nhẹ nhàng ép xuống.
",…Anh nhẹ tay thôi!" Quý Thư Doanh nhịn không nổi, mở mắt lườm anh.
"Đã nhẹ lắm rồi." Anh đáp, nhưng lực tay vẫn giảm thêm chút nữa.
Nhẹ như lông vũ, nhưng lại càng tê dại hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!