Giúp?
Giúp cái gì mà giúp? Thứ đồ như vậy thì giúp kiểu gì?
Quý Thư Doanh mấp máy môi, định phản bác, nhưng bất chợt nhớ lại khi mua món đồ chơi nhỏ kia, có một dòng giới thiệu quảng cáo…
Chế độ điều khiển từ xa.
Chế độ điều khiển từ xa là kiểu gì nhỉ? Cô chưa từng thử qua.
Hình ảnh trong đầu cô cứ thế lan tỏa, trí tưởng tượng cũng bắt đầu chạy xa…
Quý Thư Doanh khẽ nghẹn lại một hơi, buộc bản thân phải dừng lại. Không được nghĩ nữa.
Nghĩ vậy, ngón tay cô trượt trên màn hình, định nhấn vào nút xoay camera, nhưng đầu ngón tay lại khẽ run lên, mất kiểm soát mà vô tình chạm vào nút gác máy màu đỏ.
Cuộc gọi video kết thúc.
Hành động ấy khiến cô như thể đang chột dạ, Quý Thư Doanh lập tức nhắn tin giải thích: [ Lúc nãy tay trượt nhấn nhầm ]
Tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, cả người mềm nhũn, chỉ gắng gượng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài. May là đang năm trên giường, chân nhũn cũng không sao.
Ferek: [ Nghỉ ngơi sớm đi, tiết chế h*m m**n hợp lý. ]
"…….."
Quý Thư Doanh trừng mắt nhìn mấy chữ đó, như muốn xuyên thủng màn hình.
Tiết chế h*m m**n hợp lý là có ý gì? Bùi Viễn Chi anh có ý gì?!
Cô thật sự muốn lập tức mua vé bay tới thủ đô, vượt ngàn dặm tới tận nơi, túm lấy cà vạt của Bùi Viễn Chi bắt anh nói rõ ràng mọi chuyện.
Thôi rồi, giờ thì thôi rồi, câu giải thích kia bây giờ càng thêm thừa thãi, giống như "có tật giật mình".
Càng nghĩ, Quý Thư Doanh, càng thấy bứt rứt không yên, vừa giận vừa sốt ruột, giận bản thân không xử lý tốt, để xảy ra tình huống dở khóc dở cười thế này; sốt ruột vì có miệng mà chẳng biết giải thích sao cho rõ.
Cô đặt tay lên nút ghi âm, hắng giọng, nhấn giữ nói một tràng: "Cái đó, để em giải thích, đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, là trùng hợp thôi. Hôm nay em mới về nhà, cũng không hiểu sao nó lại ở đó. Gọi cho anh là vì tò mò không biết mẹ đã nói gì với anh thôi, hoàn toàn không có ý định nhờ anh giúp. Mà cũng không cần giúp. Nếu em thật sự muốn dùng thì cần gì phải gọi điện cho anh chứ?
Hơn nữa, cũng không phải là em cố ý mang lên giường đâu, em thật sự không định dùng mà…"
Nói một tràng dài vòng vo, chính cô cũng không chắc Bùi Viễn Chi có hiểu được mình muốn truyền đạt điều gì hay không. Một người vốn nói năng rành rọt lanh lợi như cô, mà đêm nay lại ấp úng đến thế.
Cô thật sự vô tội.
Chỉ hy vọng anh có thể hiểu được lòng cô.
Cô tuyệt đối, tuyệt đối không phải là kiểu người mà anh nghĩ.
Ting! Một tin nhắn mới bật lên.
Quý Thư Doanh cúi đầu nhìn, tràn đầy mong đợi.
Ferek: [ Ừ, nó tự bay lên giường. ]
Quý Thư Doanh: "……"
Cô thật sự muốn chết cho xong.
Bên kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!