Chương 33: Cô Bùi

Quý Thư Doanh trợn to mắt, không dám tin vào điều mình vừa nghe, đầu óc trong chốc lát trở nên trống rỗng.

Phải mất một lúc lâu, cô mới lấy lại được giọng mình: "…Gì cơ?"

Cảm giác vốn bị đánh mất dần quay trở lại, cô bắt đầu kiểm soát được thân thể mình. Khứu giác, xúc giác, thính giác, và cả hơi ấm ấy, đều không thể phớt lờ.

Lớp vải mỏng tang, mịn màng, mát rượi, là chất liệu phù hợp nhất để mặc vào mùa hè, nhưng cũng kéo theo một vấn đề khác.

Quá mỏng, mỏng đến mức gần như chẳng có gì ngăn cách, như thể giữa hai làn da, không còn sự tồn tại của khoảng cách.

Nhiệt độ đầu ngón tay anh, xuyên qua lớp vải ấy, truyền đến, như đang chạm trực tiếp vào da thịt.

Thời gian chờ đợi câu trả lời bỗng trở nên kéo dài vô hình, Quý Thư Doanh nghe rõ từng nhịp tim mình đập rõ ràng, mạnh mẽ, như tiếng trống gõ bên tai.

Giữa tiếng tim đập dồn dập, người trước mặt lại mở lời lần nữa.

"Anh ta có biết em đang mang thai con anh không?" Phát âm rõ ràng, ngữ điệu vẫn lạnh nhạt như mọi khi.

Chỉ là câu từ so với trước lại càng thẳng thắn hơn, giống như khối than hồng lăn xuống, bỏng rát đến nỗi làm tai Quý Thư Doanh như bị phỏng.

Cô theo phản xạ định giơ tay sờ d** tai mình xem có nóng không, nhưng khi tay vừa nhấc lên đã khựng lại, cô không thích cảm giác cơ thể phản ứng kỳ quặc thế này, cũng không thích bị rơi vào thế bị động trong một cuộc trò chuyện.

Cô không trả lời trực tiếp, ngược lại hỏi anh: "Biết thì sao mà không biết thì sao?" Vừa là phản công, cũng vừa là phòng thủ.

Đây là kỹ thuật giao tiếp mà thầy giáo từng dạy, cô học lý thuyết giỏi, mà thực hành cũng không kém.

Bùi Viễn Chi không đáp lại, chỉ chăm chú nhìn cô, ánh mắt như có trọng lượng, lướt dọc gương mặt cô, từ đôi mắt trong như mắt mèo, chầm chậm trượt xuống, dừng lại nơi đôi môi phớt nhẹ như cánh hoa.

Hôm nay cô dùng son bóng màu n*d*, để lộ sắc môi tự nhiên, mềm mại, ánh mật, như đóa hồng chớm nở còn đọng sương sớm, rực rỡ tràn đầy sức sống.

Nhưng lời cô nói ra, mãi mãi mang theo gai nhọn, không dễ kiểm soát.

Anh chợt nhớ đến cảm giác khi từng v**t v* môi cô, rất mềm. Mềm theo một cách hoàn toàn khác.

Ánh mắt Bùi Viễn Chi quá sâu, khiến người ta không đoán ra được tâm tư ẩn trong đó. Quý Thư Doanh bị ánh nhìn ấy làm cho tê cả da đầu, không giữ được bình tĩnh, chủ động mở miệng: "Chuyện của chúng ta không liên quan gì đến anh ta, cũng không cần phải nói cho anh ta biết."

Nghe vậy, Bùi Viễn Chi bỗng rút tay lại, lùi về sau một bước.

Quý Thư Doanh còn đang ngơ ngác thì thấy anh vặn tay nắm cửa, chuẩn bị rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa, anh khẽ liếc cô: "Anh tin rằng cô Quý là một người trưởng thành, có thể tự xử lý tốt mối quan hệ với người yêu cũ."

Nghe vậy, Quý Thư Doanh cảm thấy hơi chói tai.

Ý anh là… cô chưa xử lý tốt mối quan hệ với người yêu cũ?

Nhưng cô đã nói rõ ràng với Cố Bách Yến rồi, là do Cố Bách Yến một mực không chịu buông tha, liên quan gì đến cô?

Chưa kịp giải thích cửa đã đóng lại. Phòng tắm chỉ còn lại mình cô, trở về với sự tĩnh lặng ban đầu.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, Quý Thư Doanh đứng im tại chỗ, hoang mang tưởng chừng như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ. Chỉ có hơi ấm còn sót lại nơi vạt áo nhắc nhở cô rằng mọi thứ là thật.

Cô không hiểu tại sao Bùi Viễn Chi lại hỏi câu đó, anh không phải là người luôn chẳng bận tâm đến mấy chuyện vụn vặt sao?

Nghĩ mãi không thông, Quý Thư Doanh dứt khoát không nghĩ nữa.

Lấy cớ là vào dặm lại lớp trang điểm, cô giả vờ tô thêm son rồi mới chậm rãi bước ra ngoài.

Trở lại phòng khách rộng rãi, Cố Bách Yến đang tạm biệt chủ nhà, nhưng ánh mắt lại chỉ hướng về phía Quý Thư Doanh, như thể đang đặc biệt đợi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!