Chương 28: Không đàng hoàng

Vừa ấn nút gọi đi, Quý Thư Doanh đã bắt đầu thấy hơi hối hận.

Tuy cô đã từng gặp bố mẹ của Bùi Viễn Chi, cũng có ý định tiến tới hôn nhân, nhưng chuyện như thế này nhờ vả đối phương thì vẫn thấy có chút ngại ngùng.

Huống hồ, Bùi Viễn Chi chưa chắc đã đồng ý.

Đang nghĩ vậy thì điện thoại được kết nối, Quý Thư Doanh vô thức mở miệng: "Bùi Viễn Chi."

Dường như anh đang ở một nơi khá yên tĩnh, bên kia điện thoại chỉ có chút tạp âm nhẹ như tiếng gió.

Không cho đối phương cơ hội phản ứng, Quý Thư Doanh nói thẳng: "Anh đang ở ngoài à? Giúp tôi mua hai cái áo lót nhé."

Bên kia lại càng yên tĩnh hơn.

Quý Thư Doanh thậm chí còn nghe thấy tiếng tim mình đập, từng nhịp, từng nhịp một, môi lúc một rõ ràng hơn.

Cô định thần lại, bổ sung: "Anh phải đích thân đi mua, không được nhờ trợ lý."

Từ "đích thân" còn được cô nhấn mạnh.

Dù gì thì lần trước, khi cô cố tình làm khó anh vì chuyện mời trà, Bùi Viễn Chi cũng từng đề xuất để trợ lý đi mua.

Bùi Viễn Chi vẫn không nói gì, hiếm khi lại im lặng như thế. Quý Thư Doanh bắt đầu có linh cảm chẳng lành.

Chẳng lẽ Bùi Viễn Chi còn đang ở công ty? Hay anh đang bật loa ngoài, bị người bên cạnh nghe thấy?

Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh tượng đó, da gà trên tay cô đã nổi hết cả lên.

"Đợi chút." Giọng nói trầm thấp, từ tốn của Bùi Viễn Chi cuối cùng cũng vang lên, không rõ cảm xúc.

Tiếng bước chân dần xa, như vừa từ nơi yên tĩnh bước ra ngoài, âm thanh đột ngột trở nên ồn ào, còi xe, tiếng người nói chuyện, cả tiếng xe chạy ầm ầm qua đường. Đầu ngón tay Quý Thư Doanh bấu lấy điện thoại trong lúc chờ đợi vô thức siết chặt hơn.

"Em uống rượu à?" Bùi Viễn Chi đột ngột hỏi.

".,„. Anh nói gì cơ?"

Thái dương Quý Thư Doanh giật giật, Bùi Viễn Chi lúc nào cũng có thể khiến cô tức chết chỉ băng một câu nói. Câu này chẳng phải đang bảo cô uống say nói linh tinh sao?

"Tôi không uống! Cũng không được uống!"

"Vậy mà em lại nói ra yêu cầu thế này?"

"Yêu cầu gì chứ, tính sơ sơ thì đây cũng là trách nhiệm của anh thôi."

Ánh mắt Quý Thư Doanh liếc qua gương soi, những vết mờ mờ trên làn da trắng như tuyết, máu trong mạch như đang xô đẩy va đập, cô buột miệng nói: "Phụ nữ mang thai khiến ngực và hông đều to hơn, nội y trước đây giờ không còn vừa nữa, anh không biết à? Được rồi, tôi thừa nhận là trước đây có lúc tôi cố tình làm khó anh, nhưng lần này không phải, đây là lần đầu mang thai, lần đầu phát hiện cơ thể thay đổi!

Tôi không có kinh nghiệm, đương nhiên phải tìm anh rồi."

"….."

Trầm mặc.

Quý Thư Doanh nói nhanh, lỡ miệng nói ra hết những gì trong lòng, giờ cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Trong khoảng lặng ngột ngạt, cô "tạch" một tiếng cúp máy.

Ném điện thoại qua một bên, Quý Thư Doanh kéo chăn trùm kín khuôn mặt và vành tai đỏ bừng như dung nham, định dùng lớp lụa mát lạnh để hạ nhiệt.

…Mất mặt quá. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!