Giống như một sợi dây đàn cổ bị ai đó búng khẽ, rung lên nhẹ nhàng nhưng rõ rệt.
Quý Thư Doanh bỗng dời ánh nhìn đi nơi khác.
"Chăm sóc? Nói không chừng anh chỉ muốn giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình ấy, nói nghe cho hay thế thôi."
Cô vẫn cứng miệng, nhìn về hướng khác.
Sảnh lớn người qua lại đông đúc, hai người họ ngồi ở sofa tiếp khách nơi góc phòng vốn đã đủ thu hút ánh nhìn bởi khí chất nổi bật, tư thế lúc này lại có phần thân mật, khiến không ít người đi ngang qua đều phải ngoái nhìn.
Quý Thư Doanh bị ánh mắt của người xung quanh dòm ngó đến phát bực, định nhúc nhích, nhưng mắt cá chân lại bị người nào đó giữ chặt, không thể động đậy.
Bùi Viễn Chi vừa đắp xong khăn lạnh, anh giúp cô dán băng cá nhân, đóng hộp thuốc rồi đứng dậy: "Tôi thấy em tự chăm sóc bản thân cũng chẳng ra làm sao."
Quý Thư Doanh lười nhúc nhích, ngả người vào sofa, lầm bầm: "Tôi thấy anh nói chuyện cũng chẳng dễ nghe."
"…."
Cuối cùng, Quý Thư Doanh vẫn ngồi xe của Bùi Viễn Chi về nhà.
Gió đêm lướt nhẹ, Quý Thư Doanh hạ cửa sổ xuống, chống cằm nhìn ra ngoài. Trong đầu chợt vụt qua câu nói khi nãy.
Trước khi nhờ vả, em không tìm hiểu trước về danh tiếng của người ta?
Tiếng tăm của Trần Dật Phàm?
Quý Thư Doanh quyết định sau khi về nhà sẽ hỏi thử đàn chị khóa trên cùng khoá với Trần Dật Phàm.
Trong lòng cô mơ hồ đã có một đáp án, cần ai đó xác nhận lại.
Gió đêm có chút se lạnh, thổi thêm một lúc, cô lại kéo cửa sổ lên.
Tay lái của Bùi Viễn Chi rất tốt, suốt quãng đường xe chạy êm ru, nhiệt độ và độ ẩm trong xe được giữ ở mức hoàn hảo, khiến Quý Thư Doanh dựa đầu vào ghế, bụng no căng, bắt đầu buồn ngủ.
Tiếng gió gầm nhẹ phía xa, âm thanh thành phố về đêm, xe cộ qua lại, tất cả dường như hóa thành tiếng ồn trắng, bị một tấm màng mỏng ngăn cách.
Khóe mắt Bùi Viễn Chi liếc sang cô gái bên cạnh đang lim dim chợp mắt, tay dài khẽ nhấn nút điều chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa lên.
Quý Thư Doanh ngủ quen giờ giấc, đúng nửa tiếng sau, chiếc xe đen vừa lăn bánh vào khu chung cư, cô cũng mơ màng mở mắt ra.
Dưới toà nhà, xe dừng lại.
Tiếng mở khóa xe vang lên, nhưng mãi chẳng nghe thấy tiếng cửa xe mở ra. Bùi Viễn Chi quay đầu, nhìn cô gái vẫn còn ngồi yên không nhúc nhích.
"Đến rồi." Anh lạnh nhạt nói, như nhắc nhở rằng đã đến lúc cô nên xuống xe.
Quý Thư Doanh thầm nghĩ người đàn ông này đúng là hai mặt thật.
Cơn giận trong lòng vẫn chưa tan hết, cô đổi tư thế, nghiêng người về phía cửa sổ, nhìn anh chằm chằm, cố tình nói: "Chân tôi tê rồi, không đi nổi."
Bùi Viễn Chi: "Chân em bị trầy, chứ đâu có gãy."
Quý Thư Doanh: "…"
"Nhưng mà trầy cũng đau lắm, không biết có phải chấn thương phần mềm không, tê tê, bước không nổi…" Cô lờ đi lời anh, ra vẻ nghiêm trọng.
Chưa nói hết câu, bên kia xe, Bùi Viễn Chi đã mở cửa, "cạch" một tiếng đóng lại, vòng qua đầu xe, đi đến bên cô, mở cửa xe cho cô.
Người đàn ông đứng ngay trước mặt cô, lưng quay về phía ánh đèn, bóng dáng kéo dài thành một đường đen mờ. Một tay anh chống lên mép cửa xe. Như đang nhượng bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!