Khác hẳn với lời oán trách đầy kích động của Quý Thư Doanh, Bùi Viễn Chi từ đầu đến cuối vẫn lặng lẽ lắng nghe, không hề có ý định ngắt lời.
Những người qua lại tò mò nhìn về phía họ, anh khẽ nghiêng người, chặn đi những ánh mắt dò xét đó.
Chỉ đến khi thấy Quý Thư Doanh quay đầu đi, ngẩng lên lau nước mắt, anh mới hơi nhíu mày.
Bàn tay đang để trong túi quần của Bùi Viễn Chi đưa ra rồi lại dừng lại, cuối cùng rút về như không có chuyện gì, bình thản mở miệng: "Em chưa ăn cơm? Để phục vụ dẫn em lên nhà hàng tầng ba ăn trước, ăn no mới có sức mắng người."
Nói xong, ánh mắt anh ra hiệu cho phục vụ ngoài sảnh tiệc, chờ người kia bước tới, lại ghé sát dặn dò vài câu.
Phục vụ gật đầu, quay người đi lấy khăn giấy, vừa đưa cho Quý Thư Doanh vừa nhẹ giọng nói: "Thưa cô, tôi dẫn cô lên nhà hàng nhé?"
Ăn no rồi mới có sức mắng người, người thì không đúng nhưng lời thì chẳng sai.
Quý Thư Doanh đúng là đang rất đói.
Cô "ừm" một tiếng, giọng mũi vẫn còn rất nặng, có chút khàn khàn, rút một tờ giấy nhẹ nhàng chấm quanh mắt, lau khô nước mắt.
Có người ngoài nên cảm xúc của cô cũng dịu lại nhiều. Dùng xong khăn giấy, cô nói với phục vụ: "Vậy phiền anh rồi, cảm ơn."
Phục vụ mỉm cười nhẹ nhàng: "Cô khách sáo quá."
Nói rồi, anh ta dẫn cô đi về phía thang máy.
Dù nói là để phục vụ dẫn đường, nhưng Bùi Viễn Chi vẫn đi theo sau.
"Tôi đi ăn, anh đi theo làm gì?" Vừa bước vào thang máy, Quý Thư Doanh lạnh giọng nói, khóe mắt vẫn còn hơi đỏ.
Cô chỉ nhìn chằm chằm vào bảng nút bấm, không thèm liếc anh lấy một cái.
"Vậy tôi đi nhé?" Bùi Viễn Chi hỏi.
Nếu Bùi Viễn Chi thực sự bỏ đi, Quý Thư Doanh cũng chẳng vui nổi.
Cô còn chưa mắng đủ, người này dựa vào cái gì mà đòi phủi mông bỏ đi?
Cô không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Dưới sự dẫn dắt của phục vụ, Quý Thư Doanh được đưa đến nhà hàng ở tầng ba khách sạn.
Nhà hàng của khách sạn Intercontinental chia thành khu đồ Trung, Âu và khu vực buffet. Phục vụ dẫn họ đến khu Âu, nơi có trang trí kiểu cổ điển trang nhã, mỗi bàn đều có đèn bàn phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Trần nhà cao, đèn pha lê rực rỡ, mỗi bàn còn có hoa hồng tươi, khăn trải bàn được gấp thành hình hoa, không khí rất lãng mạn.
Quý Thư Doanh chậm rãi nhận ra, phục vụ hiểu lầm họ là một đôi, nên mới dẫn vào nhà hàng dành cho các cặp đôi.
Đúng giờ ăn tối nên cũng khá đông, nhưng vẫn còn những chỗ ngồi tương đối kín đáo, gần cửa sổ.
Phục vụ chọn cho họ một góc yên tĩnh.
Qua khung cửa kính là phong cảnh tuyệt đẹp, đúng lúc hoàng hôn, ánh chiều tím đỏ phủ đầy đường chân trời, rực rỡ lộng lẫy như tranh vẽ. Giữa tầng mây vàng óng, mặt trời dần thu lại chút ánh sáng cuối cùng.
Cảnh hoàng hôn đẹp đến ngỡ ngàng.
Nhà bếp làm việc rất nhanh, sau món khai vị là các món chính như thịt bò trắng nấu kiểu Pháp, sandwich gan ngỗng, gà nướng nấm trắng, tất cả đều là món nhạt, nhưng ăn rất no.
Quý Thư Doanh thật sự rất đói, ăn nhanh nhưng vẫn giữ được sự thanh nhã. Đợi có sức rồi, mới có thể tiếp tục tính sổ với Bùi Viễn Chi.
Các món tráng miệng cuối cùng là waffle phô mai, bánh ngàn lớp, vị ngọt dịu lan tỏa trong miệng, béo ngậy mùi sữa và phô mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!