Chương 14: “Sống cùng tôi”

Mau hỏi cô ta đi, hỏi chuyện vì sao Quý Thư Doanh lại nôn mửa.

Như vậy, cô ta có thể thuận nước đẩy thuyền nói ra chuyện mang thai.

Cùng lắm, chỉ cần nhắc đến việc đến bệnh viện, Quý Thư Doanh chắc chắn sẽ ấp a ấp úng không giấu nổi.

Một người phụ nữ mang thai, dù là bàn chuyện công việc hay hẹn hò, cũng đủ để khiến đàn ông bên kia dè chừng mà tránh xa, để khỏi mang tiếng thị phi.

Triệu Hân Nghiên tỏ vẻ quan tâm, khuyên nhủ, nhưng trong lòng lại gào thét một đáp án hoàn toàn khác, ánh mắt nhìn chăm chú về phía Bùi Viễn Chi, mong chờ phản ứng của anh.

Cả hiện trường thoáng chốc rơi vào im lặng.

Ngay cả Quý Thư Doanh cũng không ngờ Triệu Hân Nghiên lại vô duyên đến mức này.

Dù bình thường cô ta nhàm chán, cô vẫn còn cho Triệu Hân Nghiên một cái liếc mắt, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

Nhưng suy cho cùng Quý Thư Doanh vẫn còn trẻ, gặp phải tình huống như vậy, lại có đồng nghiệp ở hiện trường, trong phút chốc cô cũng không biết nên trả lời ra sao.

Trong ánh mắt đầy chờ mong của Triệu Hân Nghiên, Bùi Viễn Chi nhẹ nhàng nhấc tách cà phê lên nhấp một ngụm, rồi mới liếc mắt nhìn cô ta cùng đám người xung quanh, thản nhiên cất tiếng: "Cô đây là?"

Giọng nói không hề gợn sóng, thậm chí có thể gọi là lễ độ, xa cách cứ thế nhẹ nhàng đánh trả.

Triệu Hân Nghiên: "……?"

Cảnh trong tưởng tượng không hề xảy ra, bầu không khí còn trầm mặc hơn trước.

Không khí dường như đông cứng lại.

Triệu Hân Nghiên dù tính toán trăm lần, suy nghĩ ngàn đường, cũng không ngờ sẽ có kết cục như vậy.

Đối phương ra tay một chiêu dứt khoát, cắt đứt toàn bộ dự định của cô ta.

"Tôi……"

Triệu Hân Nghiên nghiến răng, định liều mình nói ra chuyện mang thai thì đồng nghiệp bên cạnh đã xấu hổ đến mức túa mồ hôi, vội vàng lên tiếng trước: "Xin lỗi, xin lỗi, làm phiền hai người rồi."

Vừa nói, đồng nghiệp vừa kéo tay Triệu Hân Nghiên rời đi, vừa khẽ giọng khuyên: "Thôi đừng nói nữa, bình thường không phải cô rất lý trí sao? Sao cứ gặp Quý Thư Doanh là cứ như bị trúng tà vậy……"

Vừa bị kéo đi được vài bước, sau lưng đã vang lên giọng nam, so với trước đó thì mềm mại hơn rất nhiều: "Em không khỏe?"

……

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ làm, Quý Thư Doanh quay về văn phòng luật.

Cuộc trò chuyện với Bùi Viễn Chi diễn ra thuận lợi hơn cô tưởng, hầu như có đề cập gì anh cũng đồng ý rất nhanh, cả hai nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

Quý Thư Doanh lập tức soạn một bản hợp đồng tiền hôn nhân đơn giản, gửi cho anh xem lại, chỉ cần in ra, ký tên, lăn tay là xong.

Vừa bật máy tính, khóe mắt cô thoáng thấy Triệu Hân Nghiên đột nhiên đứng dậy, đi về phía phòng luật sư Đỗ, sắc mặt trông nghiêm trọng.

Chưa đến giờ làm, Triệu Hân Nghiên tìm đến văn phòng luật sư Đỗ để làm gì?

Nghĩ lại những gì cô ta nói lúc ở quán cà phê, Quý Thư Doanh bỗng nhíu mày, linh cảm chẳng lành.

Ban đầu cô định đợi đến lúc luật sư Đỗ vui vẻ, không khí trong văn phòng thoải mái, ví dụ như khi công việc suôn sẻ, rồi mới đi nói chuyện với ông.

Hai ngày nay cô cũng đang suy nghĩ, tìm từ ngữ thích hợp, xem liệu có cách nào dung hòa, khiến cả công ty và cô đều chấp nhận được.

Chỉ khi thiên thời, địa lợi, nhân hòa, tỷ lệ đàm phán thành công mới cao được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!