Chương 10: “Vậy thì kết hôn.”

Quý Thư Doanh thoáng sững người, cảm giác như vừa nhận lấy củ khoai nóng bỏng tay, phản xạ đầu tiên là muốn lập tức vứt chai nước và túi giấy đi.

Nhưng nghĩ đến xung quanh còn bao nhiêu người đang nhìn, hành động đó ngược lại sẽ khiến cô phản ứng có phần thái quá, chỉ đành cố gắng giữ chặt trong tay.

Trước mặt là một người đàn ông với hàng lông mày rậm, đôi mắt sâu thẳm, môi mỏng với đường nét rõ ràng. Bộ vest ôm lấy thân hình cao ráo, không phải Bùi Viễn Chi thì còn có thể là ai?

Anh đưa đồ xong liền rút tay lại, thậm chí còn hơi lùi ra để tạo khoảng cách, giữ nguyên thái độ khách sáo xa cách.

Cứ như chỉ đơn giản tiện tay giúp đỡ một người lạ, thể hiện chút phong độ quý ông.

"Hay tôi nhờ bên quản lý tòa nhà mang cho cô ly nước ấm nhé?" Thanh niên lúc nãy lại tốt bụng lên tiếng hỏi.

Quý Thư Doanh lắc đầu, nhẹ nhàng từ chối.

Cô lúc này không muốn nói chuyện, sợ vừa mở lời sẽ không kiềm được mà tạt gáo nước lạnh vào mặt người ta.

Người dẫn đầu đoàn bỗng quay lại nói gì đó, chàng trai trẻ lên tiếng đáp lại: "Đi thôi, A Viễn."

Đoàn người rời đi, Quý Thư Doanh nhìn bóng lưng anh giữa vòng vây, đi ra khỏi sảnh lớn, dừng lại ở cửa như đang chờ đợi ai, vừa nói chuyện với mấy người đi cùng.

Nét mặt vẫn lạnh nhạt, góc nghiêng rõ ràng như được điêu khắc, nhìn từ xa càng toát lên dáng vẻ một người thành đạt. Trông anh chỉn chu, cao ngạo, từng cử chỉ đều toát lên khí chất mạnh mẽ riêng biệt.

Còn cô thì bị hành bởi phản ứng thai nghén mấy hôm nay, ăn không ngon, ngủ không yên, nôn nghén dữ dội, thế mà anh vẫn tinh thần phơi phới, chẳng bị ảnh hưởng chút nào.

"Thư Doanh, cô không sao chứ?" Đồng nghiệp bên cạnh thấy cô có vẻ lạ, lo lắng hỏi. Nghĩ tới tin đồn gần đây trong văn phòng, trong lòng cũng có chút suy đoán.

Cô nàng liếc nhìn ra ngoài sảnh, nghi ngờ.

"…Chắc là hơi say nắng thôi." Quý Thư Doanh cố đè xuống cảm giác khó chịu, chậm rãi đáp.

Hôm nay nắng gắt, đang là chớm hè, bên ngoài mặt đường nhựa bị nung đến bốc hơi, mà bên trong sảnh máy lạnh lại mở rất lớn. Từ ngoài vào trong, da gà nổi hết cả lên.

Da mặt cô hơi ngứa, không rõ có phải vì đi vội hay không, phần da không được kính râm và khẩu trang che kín đã bị cháy nắng.

"Cô ngồi qua ghế sofa kia nghỉ chút đi, để tôi nói với luật sư Vương, có gì cần sẽ gọi cho cô sau."

"Ừm." Quý Thư Doanh khẽ đáp, chậm rãi đi về phía khu vực nghỉ ngơi bên sảnh.

Ngồi xuống, cô vứt túi xách sang một bên.

Sảnh lớn người qua kẻ lại vội vã, chẳng ai chú ý đến cô gái sắc mặt trắng bệch nơi góc phòng.

Môi Quý Thư Doanh tái nhợt, cô mở nắp chai nước uống một ngụm nhỏ, nhưng vừa uống lại buồn nôn, bị sặc nước họ dữ dội.

Có người đứng sau lưng nhẹ nhàng vỗ lưng cô, lòng bàn tay ấm áp, nhịp nhàng vỗ về.

Không một tiếng động.

Quý Thư Doanh cứ tưởng đồng nghiệp quay lại, nhưng đầu mũi lại ngửi thấy hương nước hoa nam nhẹ nhàng thanh mát, như mùi mưa nơi rừng trúc, dễ chịu, đủ sức xoa dịu lòng người.

Đầu ngón tay cô hơi cứng lại, quay đầu, liền đối diện với đôi mắt đen sâu như nước.

Cô nhìn ra ngoài sảnh, mọi người vẫn đang chờ, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía này.

Chỉ là bóng dáng cao lớn của người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn che chắn ánh mắt của họ.

"Đỡ hơn chưa?"

Bùi Viễn Chi nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng hỏi như thể vô tình, rồi liếc đồng hồ: "Hay là đưa em đến bệnh viện?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!