Lam Diệu Ninh ngồi trong văn phòng Lam Diệu Dương, đang nổi giận.
"Mẹ nó, muốn khi dễ người nhà họ Lam chúng ta sao? Cũng không nhìn lại xem mình là thứ gì, lại còn muốn đụng vào em trai bà! Không hành cô ta chết bà đây không phải họ Lam."
Lam Diệu Dương không biết làm sao, anh không ngờ việc này lại bị đám chó săn chụp được. Hôm nay tin tức trên mạng vừa ra, mẹ và chị gái thân yêu đã lập tức biến thành khủng long bạo chúa, lại còn là loại biết phun ra lửa, cũng không cho anh cơ hội tự xử lý, sấm rền gió cuốn, chuyện gì cần làm đều đã làm. Mà việc anh có thể làm chính là trấn an hai người, để hai người họ đừng nóng giận.
Vai trò này có vẻ khá sai, lòng tự trọng của tổng giám đốc Lam Diệu Dương tương đối bị tổn thương.
"Được rồi chị, uống miếng nước, tức giận sẽ có nếp nhăn không tốt, từ khoá tìm kiếm nóng cũng đã bị loại bỏ, tin trên mạng đã xóa, mấy đơn vị phát tin tức giải trí chị cũng đã cảnh cáo. Phong Phạm đã xin lỗi rồi, bảo đảm sẽ hủy hợp đồng với cô ta." Lam Diệu Dương đưa ly nước cho chị, ngồi xuống bên cạnh cô. "Em cũng đã đánh tiếng với tổ biên kịch, nhất định xóa sạch vai diễn của cô ta.
Lát nữa em sẽ nói với mấy công ty khác, nhất định đóng băng hoạt động của cô ta, để cô ta chìm trong đống hỗn độn này, chị cứ yên tâm đi. Em đã lớn thế này rồi, tự mình có thể xử lý. Mọi người không cần quản nữa."
"Sao không quản? Em là em chị mà!" Lam Diệu Ninh lớn hơn Lam Diệu Dương năm tuổi, cảm thấy em trai nhỏ quá ngoan ngoãn nên dễ bị khi dễ. "Chỉ đóng băng cô ta thì dễ dàng cho cô ta quá."
"Vậy muốn thế nào?" Lam Diệu Dương cười nói. "Chặt tay chặt chân cô ta quăng xuống sông?"
Lam Diệu Ninh trừng anh, "Chị đang nói giỡn với em sao? Buồn cười lắm hả?"
"Không buồn cười, không buồn cười, cực kỳ nghiêm túc." Lam Diệu Dương vội vã đầu hàng.
Lúc này di động của Lam Diệu Ninh vang lên, cô nhận điện thoại, "Mẹ, ừm, con ở chỗ A Dương này. Đúng rồi, đều xử lý xong."
Lam Diệu Dương dùng khẩu hình nói với chị: "Nói mẹ đừng quản nữa."
Lam Diệu Ninh gật gật đầu, "Mẹ, mẹ đừng quản nữa, việc này cứ giao cho con."
Lam Diệu Dương chậc lưỡi một tiếng.
Lam Diệu Ninh lườm anh một cái, tiếp tục nói điện thoại.
Lam Diệu Dương vò vò đầu chị, giở tính trẻ con làm loạn kiểu tóc của chị gái để trả thù, bị Lam Diệu Ninh vỗ cho một cái. Lam Diệu Dương nhe răng cười rút tay về, nghe thấy điện thoại của mình đổ chuông, cầm lấy vừa nhìn vừa đi về phía bên kia nhận điện thoại.
Kỳ thật sau khi sự tình tối hôm qua xảy ra, Lam Diệu Dương đã lập tức bắt tay vào xử lý. Sau khi anh vứt cô gái kia ra khỏi phòng thì tức giận một hồi, nhưng chính lúc này đã bỏ lỡ mất cơ hội tra hỏi cô.
Chuồn cũng nhanh quá mà, Lam Diệu Dương tức không chịu nổi.
Quan điểm của Lam Diệu Dương đối với việc này rất khác với mẹ và chị gái, không phải là vấn đề bản thân anh bị quấy rầy mà là lỗ hổng quản lý và danh dự thương nghiệp của công ty nhà họ Lam. Cho nên Lam Diệu Dương rất coi trọng.
Trong tiệc rượu tối qua anh không cẩn thận làm đổ rượu lên người, vì vậy muốn lên lầu thay quần áo. Anh ở trên lầu chỉ nán lại vài phút. Cởi lễ phục, nhận một cú điện thoại, sau đó tiếp tục cởi áo sơ mi, tiếp theo đó nghe thấy tiếng người nhấn chuông cửa, anh tưởng là người phục vụ của khách sạn đến đưa quần áo cho mình, không nghĩ ngợi gì liền ra mở cửa.
Kết quả, xông vào là một cô gái trẻ anh chưa từng gặp qua …
Mặc dù phụ nữ tự dâng mình đến quyến rũ anh là chuyện khiến người ta ghê tởm, nhưng Lam Diệu Dương cũng không phải lần đầu gặp phải tình huống như vậy, anh có kinh nghiệm ứng phó. Phương thức cự tuyệt sẽ tùy vào hoàn cảnh và đối tượng mà quyết định, anh vẫn đều xử lý thật sự ổn thỏa.
Nhưng lúc này lại khác trước, anh cực kỳ nóng giận. Mà tức giận chính là anh không biết người phụ nữ này, cái gì mà người mới của Phong Phạm, nghe còn chưa nghe qua, ở đâu ra mà chó chó mèo mèo đều có thể tùy tiện bổ nhào vào anh? Thật là chưa từng gặp qua người vô sỉ đến vậy, cư nhiên cứng rắn xông vào, đầu óc cô ta cho rằng cứ chiếm được địa bàn thì sẽ thắng sao? Thật sự cho rằng với tính cách của anh sẽ không đánh phụ nữ?
Nguyên nhân tức giận khác, cũng là nguyên nhân chính, chính là thời gian lại khéo như vậy. Anh phải lên lầu là chuyện đột xuất mà chỉ một lúc sau người phụ nữ này đã tới rồi, anh không tin không có người tiết lộ hành tung của mình. Đây còn là trên địa bàn nhà anh, quả thực vô cùng nhục nhã. An ninh khách sạn anh quá tệ, phục vụ thực sự quá kém. Ngay cả trải nghiệm của ông chủ mình đã kém như vậy, nói gì tới khách hàng.
Cho nên Lam Diệu Dương tối qua nửa đêm nửa hôm gọi quản lý khách sạn đến, điều tra xem xét. Phải có thẻ phòng mới dùng được thang máy khách sạn, trên camera thấy rõ người phụ nữ kia quẹt thẻ, mục tiêu của cô vô cùng chuẩn xác, trực tiếp ấn số tầng cao nhất, ở trên hành lang lầu nhìn ngó xung quanh một chút giống như quan sát hoàn cảnh, sau đó tìm thấy phòng của anh.
Có âm mưu, có chuẩn bị.
Tầng cao nhất của khách sạn có hai phòng Tổng thống, trong đó phòng 2001 là phòng tư nhân của Lam Diệu Dương, dùng để chiêu đãi khách quý, tổ chức hoạt động hoặc thỉnh thoảng tự mình tới ở, việc này rất nhiều người biết. Những thẻ phòng ở lầu khác không thể lên được tầng cao nhất này, phòng Tổng thống còn lại hôm qua cũng không có ai đặt. Nói cách khác, có người cho người phụ nữ lạ mặt này một tấm thẻ có thể lên được tầng cao nhất, thậm chí còn có thể mở được cửa phòng anh, cũng sau khi anh lên lầu bí mật báo cho người phụ nữ này. Tính chất sự việc này đương nhiên nghiêm trọng rồi.
Lam Diệu Dương điều tra cả một đêm cũng không tra ra được chuyện thẻ phòng này do ai làm. Anh cũng không tính báo cảnh sát vì chuyện này mà đồn ra sẽ tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh khách sạn nhà anh. Hơn nữa sự tình nhằm về phía anh, có lẽ là người phụ nữ ngu xuẩn kia hám lợi đã mua chuộc nhân viên khách sạn, hoặc giả là Phong Phạm xúi giục?
Nhưng Lam Diệu Dương quen biết mấy vị quản lý cấp cao của Phong Phạm, anh cảm thấy bọn họ không ngu nhu vậy, muốn đưa phụ nữ tới cho anh sẽ dùng cách khéo léo hơn. Hơn nữa những người ở trong giới đều biết Lam Diệu Dương nah không để mình bị đẩy vòng vòng. Chân tướng của sự việc rốt cuộc thế nào, là ai trong khách sạn bị mua chuộc, cứ bắt được người phụ nữ này tra hỏi sẽ biết.
Bởi vì hình ảnh camera thu được về người phụ nữ này rất rõ, cho nên Lam Diệu Dương cũng không lo lắng, muốn tìm người không khó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!