Chương 50: (Vô Đề)

Dù có châm chọc Vân Hồi Chi một câu, Sở Nhược Du vẫn cẩn thận cất đóa hoa nhỏ không mấy bắt mắt vào túi.

Quan sát thấy hành động này của nàng, Vân Hồi Chi nhất thời vui hẳn lên, nhưng vẻ mặt lại rất thu liễm, sợ một chút kích động lại chọc Sở Nhược Du nổi nóng.

Khẩu thị tâm phi mà, cô hiểu, không cần đôi khi không nhất định có nghĩa là không cần.

Học ngôn ngữ, thì phải am hiểu sâu sắc điều này.

Gió lại nổi lên, thổi đến mức Sở Nhược Du cảm giác cả người toàn mùi mồ hôi, từ ký túc xá đi một vòng quanh sân thể dục.

Sở Nhược Du nói: "Có thể về được rồi."

"Được, không cần đi đường cũ trở về đâu, chúng ta đi qua chỗ thư viện nhé."

Thư viện đèn đuốc sáng trưng, không ít học sinh đang ở bên trong xem sách, Vân Hồi Chi thầm khâm phục, "Trong thư viện có nhiều sách không chị?"

Cô có thẻ mượn đọc sách, nhưng vẫn chưa vào bao giờ.

"Không thể so sánh với thư viện bên ngoài được, chủng loại có hạn, nhưng học sinh ba năm đọc cũng tuyệt đối không hết."

Sở Nhược Du lập tức dập tắt ý định vào trong đi dạo của cô, "Bên trong đâu phải chợ rau, không thích đọc sách thì không cần thiết phải vào xem làm gì."

"Tôi không thể nào bồi dưỡng thói quen đọc sách được à?"

"Được chứ, Vân lão sư cứ vào đó từ từ bồi dưỡng đi, tôi về trước, chào nhé."

"Chào cái gì mà chào, tôi phải cùng chị về!" Vân Hồi Chi bám sát theo nàng.

Chân cô dài hơn Sở Nhược Du một chút, Sở Nhược Du đi chưa được bao xa đã bị cô bắt kịp.

Sở Nhược Du bị cô chọc cười.

Cô hỏi: "Vội về làm gì vậy?"

Sở Nhược Du nói: "Đề thi vẫn còn một phần chưa chấm xong, Vân lão sư, cô không sốt ruột à?"

"Tiếng Anh chiều nay mới thi xong mà, cũng không vội đến mức tối nay phải có điểm, ngày mai chấm cũng được."

Cô hỏi: "Thi thế nào rồi?"

"Rất tệ."

Sở Nhược Du thu lại ý cười, nghiêm túc tổng kết: "Kỳ thi đầu năm thông thường không bằng thành tích thi cuối kỳ, lần này đề trắc nghiệm không khó, mà vẫn sai tùm lum."

Vẻ không vui của Sở Nhược Du giống hệt một cô chủ nhiệm lớp đủ tiêu chuẩn, Vân Hồi Chi bị khí thế nghiêm nghị toát ra từ người nàng ép cho phải dịch sang một bên, cảm giác mình như trở lại thời học sinh, đang bị mắng.

Thật là, đang đi dạo vui vẻ, chuyện phong hoa tuyết nguyệt còn chưa kịp nói, lại đi nói chuyện thành tích học sinh.

Nhưng con người cô chính là hay nói nhiều, cô vẫn nhân cơ hội hỏi: "Vậy Hán Vũ Đế tại sao lại muốn ban bố chiếu Đẩy Ân Lệnh?"

Sở Nhược Du đi đến dưới cột đèn đường, lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, không còn ôm bất cứ ảo tưởng nào về khả năng tự học của cô nữa, "Làm suy yếu thế lực của các chư hầu, củng cố quyền lực trung ương, nhớ chưa?"

Vân Hồi Chi tiếp tục hỏi: "Tại sao lại có thể làm suy yếu được? Làm suy yếu như thế nào?"

"..."

Huyết áp Sở Nhược Du tăng vọt: "Câu này đáng lẽ phải tính là câu cho điểm, tôi đã nhấn mạnh giảng qua rồi, cả trắc nghiệm lẫn tự luận đều thi vào rồi, ngày mai lên lớp tôi sẽ hỏi xem các em học sinh trả lại cho tôi được bao nhiêu kiến thức."

Vân Hồi Chi rụt đầu im bặt, hung dữ quá!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!