Khái niệm thời gian ở thị trấn này vốn đã chậm hơn so với thành thị, ngay cả khi có khách du lịch đến cũng vậy.
Lúc này, nó như thể bị nhấn nút tạm dừng.
Dừng lại ở khách điếm sau cơn mưa trời lại sáng, dừng lại giữa ánh mắt họ nhìn nhau, dừng lại giữa sự bất ngờ của Vân Hồi Chi và nụ cười rạng rỡ của Sở Nhược Du.
Nụ cười của nàng đến thật bất ngờ, trong ánh mắt ánh lên niềm vui khó nắm bắt, Vân Hồi Chi chưa từng thấy nàng như vậy, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Rất nhanh cô cũng phản ứng lại, Sở Nhược Du quả là cao tay, không hề bị câu nói dối vừa rồi của cô dọa cho sợ, ngược lại còn làm khó người ta.
Những điều cô nghĩ trong lòng cũng chỉ đơn giản là những thứ đó, nghĩ cũng chẳng có gì đáng trách, nhìn thấy thân hình này của nàng, ai mà giữ được tâm như nước lặng.
Huống chi mới qua đi có mấy tiếng đồng hồ, bản thân cô lại không mắc chứng hay quên, đến cả mỗi dấu vết là do đâu mà có cũng còn nhớ như in.
Các nàng hiện tại đang ở trong tình trạng "sáng hôm sau khi xong việc", đây vốn là một cụm từ cực kỳ ám muội, nhưng vì mối quan hệ không thân thiết của cả hai, rất khó để mở lòng với nhau giữa ban ngày ban mặt.
Nụ hôn vừa rồi đúng là lạnh lẽo, đột nhiên khiến người ta tỉnh táo hẳn.
Khác với ban đêm, khi đó cả hai đều nóng bỏng, khao khát ôm lấy nhau.
Vân Hồi Chi không muốn tiếp tục nói về chuyện đó nữa, bèn lảng sang chuyện khác: "Chị ăn thêm hai miếng nữa đi, đừng lãng phí."
Sở Nhược Du nhìn cô một cái cuối cùng, không nói gì, thu ánh mắt lại, lặng lẽ cầm đũa lên.
Vân Hồi Chi không muốn ở lại bên cạnh nàng nữa, chạy đi lặng lẽ dọn dẹp đầu giường và cuối giường một lượt.
Trong lúc đó, Sở Nhược Du không hề quay đầu lại, không biết là ngượng ngùng hay không rảnh, chẳng nói với cô một câu nào.
Sau bữa sáng, Vân Hồi Chi lướt điện thoại, chờ Sở Nhược Du thay quần áo, trang điểm.
Khi Sở Nhược Du sửa soạn xong xuôi đứng trước mặt cô, cô lại một lần nữa ngẩn ngơ một cách vô dụng, cảm giác xung quanh như lần đầu tiên nhìn thấy ảnh của nàng, trực tiếp ngã vào trong nước.
Tim đập nhanh hơn, người hơi run lên.
Mái tóc xoăn được búi cao, lớp trang điểm tinh xảo, phóng khoáng, chiếc váy dài màu đen chấm mắt cá chân, vành tai buông xuống hai sợi xích bạc.
Trên cổ thắt một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt.
Mọi ngôn từ đến trước mặt nàng đều trở nên nhợt nhạt, nông cạn, nàng rất đẹp, một vẻ đẹp vừa tự nhiên lại vừa nghệ thuật, vừa tinh xảo lại vừa phóng khoáng, mọi nơi đều khiến người ta phải kinh ngạc.
Nàng không để ý đến ánh mắt rẻ tiền của Vân Hồi Chi, vẫn chọn một chai nước hoa xịt lên người.
Một mùi hương đô thị lạnh lùng, xa cách ập đến, hơi khác với mùi hương nghe thấy hôm qua, nhưng chắc hẳn là cùng một loại, chỉ là các tầng hương trước sau có sự khác biệt.
Mùi nước hoa quá xa lạ khiến Vân Hồi Chi đột nhiên trầm tĩnh lại, phần "nhan cẩu" vô dụng trong người tạm thời rời đi, thay vào đó là sự thưởng thức thuần túy.
Cô khen Sở Nhược Du, khen từ đầu đến chân: "Oa, hôm nay chị trang điểm xinh quá, quần áo cũng đẹp, mùi nước hoa cũng dễ chịu nữa."
Sở Nhược Du được khen cũng không hề từ chối, hỏi lại: "So với mặt mộc thì sao?"
"Mỗi lúc một vẻ." Vân Hồi Chi ranh mãnh.
Sở Nhược Du truy hỏi: "Sẽ không làm cô căng thẳng nữa chứ?"
Vân Hồi Chi nghe ra sự trêu chọc trong giọng nói của nàng, quả nhiên, câu nói tiếp theo của nàng là: "Căng thẳng một chút thì tốt hơn, lúc cô thả lỏng thì thả lỏng quá rồi."
Nói xong, còn đưa tay sửa lại chiếc khăn lụa, che đi những vết tích không mấy rõ ràng, như một lời nhắc nhở.
Ý này là sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!