Chương 49: (Vô Đề)

Cửa vừa mới mở ra, Sở Nhược Du đã ngửi thấy mùi hương hoa sơn chi quen thuộc đến phát ngấy, như thể nụ hoa vẫn còn đang nở trên cành sơn chi, tươi mới đến mức như sương sớm ban mai.

Vân Hồi Chi phần lớn là đã dẫm lên thảm cỏ xanh đi đến bên gốc cây, nhón chân bẻ một cành về cắm vào bình, cành cây đó không dễ bẻ gãy, cô ấy trong lúc đung đưa đã làm cho mùi hương hoa đẫm sương sớm lan tỏa khắp cả mùa hè.

Đó là nàng tưởng tượng, nàng biết Vân Hồi Chi lại mua một bình tinh dầu xông hương giống hệt.

Khoảng cách từ lần đầu tiên, lòng mang lo sợ bước vào phòng Vân Hồi Chi, phảng phất như đã qua rất lâu, lại như thể vẫn còn là ngày hôm qua.

Sở Nhược Du thất thần, cho nên khi Vân Hồi Chi mời nàng vào phòng cùng ăn cơm, nàng không hề từ chối.

Mãi đến khi Vân Hồi Chi đóng cửa lại, nàng mới như người trong mộng vừa tỉnh, thế là cố tình hỏi: "Không phải Vân lão sư đang giận sao? Không phải định ba ngày không thèm để ý đến tôi à?"

Vân Hồi Chi trong trẻo nói: "Được người khác giúp đỡ, lại còn muốn giận dỗi người ta, vậy thì hẹp hòi quá rồi. Sở lão sư, tôi là người hẹp hòi như vậy sao?"

Sở Nhược Du "xì" một tiếng, "Cô hào phóng lắm."

"Đương nhiên rồi."

Nếu không thì ngay từ lúc chị không nói lời từ biệt mà bỏ đi, tôi đã hận chết chị rồi, làm sao lại còn xuất hiện ở đây.

Vân Hồi Chi thầm lẩm bẩm trong lòng.

Cô nói không cần thay giày, Sở Nhược Du không chịu vào.

Thế là cô lấy đôi dép lê khác trên kệ giày đưa cho Sở Nhược Du thay, đôi dép lê này rõ ràng đã sớm được để ở đó, Vân Hồi Chi còn giải thích: "Mới đó, chưa ai mang qua đâu."

Vì câu giải thích này của cô, Sở Nhược Du cảm giác được mình đang rơi vào một cái bẫy vòng tròn.

Nhưng cũng như những người bị lừa dối rất nhiều lần đã nhận ra có điều không ổn, trong tiềm thức vẫn không chịu cứ thế mà từ bỏ, tham lam hoặc quật cường mà đánh cược tiếp. Nàng không hề rời đi ngay lập tức.

Nàng thay dép lê, nhìn quanh phòng Vân Hồi Chi một vòng.

Vân Hồi Chi dang rộng cánh tay: "Hoan nghênh tham quan."

Phong cách trang trí của các căn hộ ký túc xá đều giống nhau, theo lối hiện đại tối giản, nhưng cách bài trí của phòng Vân Hồi Chi lại hoàn toàn khác biệt so với phòng Sở Nhược Du.

Vân Hồi Chi dường như thích những màu sắc tương phản kỳ lạ, cho nên trong phòng có vài chỗ màu sắc rực rỡ, nhưng không hề có vẻ hỗn độn, ngược lại còn rất có thể làm người ta thả lỏng.

Vừa nhìn đã biết mình đang ở trong một khu vực có thể nghỉ ngơi, chứ không phải là một điểm làm việc khác.

Phòng trông có vẻ nhỏ hơn phòng Sở Nhược Du, thật ra diện tích cũng như nhau, nhưng ở giữa nhà lại đặt một chiếc bàn gỗ dài, cho nên về mặt thị giác trông có vẻ chật chội hơn một chút.

Chiếc bàn gỗ này xét về chất liệu, rất giống với chiếc bàn ở thị trấn Kiêm Gia. Vân gỗ tự nhiên, phong cách mộc mạc, hơi có chút nét cũ kỹ đầy tính nghệ thuật, rất thích hợp để làm bàn viết, viết thư pháp.

Chiếc bàn gỗ không hề ăn nhập với những vật phẩm xa xỉ hoặc những đồ trang trí tinh xảo khác trong phòng.

Chính vì sự không ăn nhập đó, nó lại trở thành nhân vật chính trong phòng, khiến người ta không thể nào bỏ qua.

Máy tính xách tay của Vân Hồi Chi và một chồng sách giáo trình tham khảo đều đặt ở trên đó, trông có vẻ đã rất chăm chỉ soạn bài.

Đầu kia dùng làm bàn viết, còn đầu này thì quả thực là bàn ăn.

Vân Hồi Chi dọn một chiếc ghế dựa lại mời Sở Nhược Du ngồi xuống, rồi lại từ tủ lạnh lấy ra hai chai nước, hai người cùng nhau thúc đẩy.

Sở Nhược Du gọi một phần salad rau củ, mở ra đã khiến người ta không còn muốn ăn.

Vân Hồi Chi cười: "Hóa ra người đang giữ dáng chính là Sở lão sư à, Tào lão sư có một câu nói rất đúng, phụ nữ không cần phải có nỗi lo về hình thể."

"Cô thì lại rất nghe lời anh ta nhỉ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!