Vân Hồi Chi và Sở Nhược Du làm việc trong cùng một văn phòng, ở tầng ba, bàn làm việc của họ đặt chéo góc đối diện nhau.
Bàn của Sở Nhược Du gần cửa hơn một chút, còn Vân Hồi Chi thì ngay khi bước vào văn phòng đã nhắm ngay vị trí trống bên cạnh cửa sổ.
Cô đi theo Sở Nhược Du vào văn phòng, các giáo viên khác vẫn chưa đến.
Cô nhìn thấy trên bàn Sở Nhược Du một xấp thư cam kết đã ký tên, về việc phòng chống đuối nước trong kỳ nghỉ hè, "Cái này ký lúc nào vậy?"
Sở Nhược Du đưa cho cô hai bản danh sách lớp, một bản lớp chín, một bản lớp mười.
"Nghỉ hè, đi thăm hỏi gia đình học sinh."
Vân Hồi Chi kinh ngạc, cảm thấy cụm từ "thăm hỏi gia đình học sinh" này sao mà xa xôi với thời đại internet quá.
"Trong nhóm chat thông báo là chưa đủ hay sao, còn phải đến tận nhà để tuyên truyền nữa à? Bây giờ khắp nơi đều đang nhấn mạnh, đến cả bất động sản cũng đến tận nhà phát tờ rơi, rất ít học sinh nào ngớ ngẩn đến mức xuống sông tắm đâu."
Sở Nhược Du liếc nhìn cô một cái, hàm súc nói: "Bất cứ một công việc rườm rà nào phát sinh thêm, phía sau đều có một câu chuyện không thể nào tưởng tượng nổi."
Vân Hồi Chi hiểu ra.
Cô trở lại bàn làm việc của mình, lấy mấy quyển sách mang theo trong túi ra đặt lên bàn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời nắng ấm không một gợn mây, một chiếc máy bay đang gầm vang cắt ngang phía chân trời.
Nơi này rất gần sân bay.
Vị trí thì hài lòng rồi, nhưng thật không may, Tào Á Nam cũng ở văn phòng này.
Văn phòng tổng cộng cũng không có mấy giáo viên, vậy mà mình lại cố tình cùng với anh ta, Vân Hồi Chi cảm thấy hơi phiền.
Ăn cơm xong anh ta cũng qua đây, nghe xong những lời phát biểu ra vẻ ta đây mà không tự biết của anh ta lúc ăn sáng, Vân Hồi Chi bây giờ không muốn để ý đến anh ta lắm.
Đàn ông, không có ý tứ.
May mà anh ta cũng không đến trêu chọc Vân Hồi Chi nữa.
Vân Hồi Chi đối với Tào Á Nam không có nhiều ý kiến, cũng thật sự cảm thấy con người anh ta cũng được, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, đối nhân xử thế chu đáo, lịch sự.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô rất không thích, tin nhắn WeChat của Tào Á Nam hễ không liên quan gì đến công việc, cô liền để rất lâu sau mới trả lời, vài chữ qua loa cho xong.
Thái độ rất rõ ràng.
Nhưng tin tức Tào Á Nam đang theo đuổi Vân Hồi Chi mấy ngày qua vẫn cứ lan truyền nhanh chóng, có thể thấy chuyện hóng hớt ở đâu cũng được người ta yêu thích, tuy nhiên các giáo viên cũng khá kiềm chế, dù trong lòng hiểu rõ, cũng không hề ồn ào trước mặt.
Vân Hồi Chi lười quản, chỉ cần anh ta không ảnh hưởng đến mình, không ảnh hưởng đến Sở Nhược Du là được.
Hai ngày sau đó, cô toàn tâm toàn ý đầu tư vào công việc của mình, nghiêm túc soạn bài, viết giáo án, làm powerpoint bài giảng, rồi lại đúng hạn hoàn thành các loại việc vặt vãnh mà trường học giao xuống.
Báo danh, họp lớp, nhận sách mới, kiểm tra bài tập hè, sắp xếp kỳ thi thử đầu năm.
Một đống chuyện như vậy, Sở Nhược Du bận đến tối tăm mặt mũi.
Vân Hồi Chi thì xót hết cả ruột gan.
Thu bài tập tiếng Anh xong, Sở Nhược Du bảo lớp trưởng trực tiếp mang đến bàn làm việc của Vân Hồi Chi.
Lớp trưởng tiếng Anh của lớp chín là một cô bé nhỏ nhắn, gầy gò, gương mặt thanh tú, đeo kính, ánh mắt thông minh, lanh lợi, vừa nhìn đã biết là dáng vẻ của một học sinh giỏi.
Nguyên văn lời Sở Nhược Du là, "Bài tập mang đến bàn Vân lão sư, cô ấy là giáo viên tiếng Anh của các em học kỳ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!