Chương 41: (Vô Đề)

Sở Nhược Du cất hết những biên bản hội nghị và các loại văn kiện vào trong túi, dung lượng túi không đủ, một phần giấy tờ lộ ra bên ngoài.

Chiếc túi xách màu đen là một mẫu kinh điển của một thương hiệu nào đó, giá cả xa xỉ, rất hợp với bộ trang phục Sở Nhược Du đang mặc.

Trước khi Vân Hồi Chi đến, cô đã biết giáo viên ở đây không lấy sự khiêm tốn làm vinh.

Sáng nay Dung Mẫn đưa cô đến, còn muốn lái chiếc xe đắt tiền nhất trong gara.

Vân Hồi Chi cảm thấy không thích hợp, nói rằng nếu bị các giáo viên khác nhìn thấy, nói không chừng sau lưng sẽ bàn tán về cô.

Khoe giàu đâu phải chuyện tốt đẹp gì.

Dung Mẫn cười, nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến nói: "Con làm việc ở Văn Thăng, không khoe giàu mới là kỳ lạ, mới có thể bị người ta bàn tán đó."

Vân Hồi Chi vì thế mà phát hiện ra thành phố lớn có rất nhiều chuyện, phức tạp hơn cô nghĩ.

Nhưng cô rất nhanh cũng đã nghĩ thông suốt, Văn Thăng không phải là trường trung học cơ sở bình thường, học phí cao ngất ngưởng nên học sinh đều thuộc dạng con nhà giàu có, giáo viên tự nhiên rất khó mà giữ phong cách khiêm tốn.

Nói trở lại.

Sở Nhược Du rời khỏi phòng họp, vội vội vàng vàng cất văn kiện vào chiếc túi mà Vân Hồi Chi thấy rất đẹp.

Suốt đường đi nàng ngẩng cao đầu bước, thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi người quen.

Vân Hồi Chi khách sáo vài câu với các giáo viên, viện cớ rời đi, đuổi kịp Sở Nhược Du, ở dưới lầu ký túc xá cuối cùng cũng gọi được nàng lại.

Sở Nhược Du lúc này mới dừng bước, nhưng rõ ràng không phải đang đợi Vân Hồi Chi, mà nghiêm nghị nhìn kẻ đang theo đuôi mình.

"Không cần đi theo tôi." Nàng cảnh cáo.

Vân Hồi Chi nở một nụ cười hiền lành vô hại: "Tôi cũng ở đây, đến sớm để tìm phòng."

Vành đai xanh dưới lầu ký túc xá trồng những bụi cây, nhưng bị cắt tỉa quá mức cố tình, ngay ngắn đến mức nhàm chán, giống như một thư sinh cổ hủ chăm chỉ học hành mười năm đèn sách, hoàn toàn không có được sức hút tự do sinh trưởng của cây cỏ ở thị trấn Kiêm Gia.

Cùng bị đè nén, còn có cả con người.

Sở Nhược Du nghe vậy mày nhíu lại càng sâu, mím chặt môi, như thể miễn nhiễm với nụ cười của Vân Hồi Chi.

Thấy có giáo viên cũng đang đi về phía ký túc xá, không muốn ở lại thêm nữa, không nói một lời mà quẹt thẻ đi vào.

Vân Hồi Chi nhẹ bước đi theo bên cạnh nàng, vào thang máy liền hỏi: "Sở lão sư ở tầng mấy?"

Sở Nhược Du đề phòng cô, lạnh lùng buông ra hai chữ: "Cô trước."

Có lẽ vì họp hành, một dịp nghiêm túc, nên nàng không xịt nước hoa, cũng không mang trang sức.

Như vậy càng dễ khiến người ta tập trung ánh mắt vào khuôn mặt nàng, không bị những thứ khác làm phân tâm.

Sở Nhược Du trang điểm nhẹ, mày mắt như tranh vẽ, là kiểu tranh phong cảnh có hoa có tuyết.

Sự thanh nhã và diễm lệ dung hòa, vẻ lạnh lùng lưu chuyển.

Không béo cũng không gầy, không đen cũng không trắng, vóc dáng và làn da vẫn như trước đây, giữa đám đông có thể nhận ra ngay vẻ ưu việt.

"Trước đây" cũng chỉ là một tháng trước mà thôi, nhưng đối với Vân Hồi Chi mà nói, như thể đã trôi qua mấy mùa dài đằng đẵng.

Vân Hồi Chi không chọc tức nàng, thành thành thật thật quẹt thẻ trước, rồi bấm tầng chín.

Sau đó cô nhìn về phía Sở Nhược Du, ý bảo Sở Nhược Du bấm tầng lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!