Chương 36: (Vô Đề)

Ngày dì út và mẹ của Vân Hồi Chi đến, cô không muốn ở lại khách điếm tỏ vẻ "ngóng trông mong đợi".

Chờ đợi cha mẹ đích thân đến thăm mình là một trong những việc cô ghét nhất, ngày thường không cảm thấy mình đáng thương, nhưng cứ đến những lúc như thế này lại đặc biệt thấy vậy.

Cô ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến quán cà phê uống ly Americano đá mà Sở Nhược Du thường uống.

Đắng quá, như cuộc đời cô vậy.

Lạnh quá, như trái tim củ Sở Nhược Du.

Phép so sánh này dùng cũng không tệ, cô tự đắc chấm điểm cho mình, sau đó lại bỗng dưng nghĩ ra, hai câu thì hình như không được tính là phép so sánh.

Thôi kệ, quan tâm nó so sánh cái gì với cái gì.

Cô chơi điện thoại, miệng nhấm nháp từng ngụm nhỏ, giả vờ như mình lại đang cùng Sở Nhược Du đến quán cà phê.

Có lẽ Sở Nhược Du đi nghe điện thoại rồi.

Vậy thì bây giờ cô nên vui vẻ, mong đợi, cô chán chường nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những cái cây, chuẩn bị đợi Sở Nhược Du trở về sẽ than thở rằng "Americano đá đắng quá đi, rốt cuộc là ai lại thích uống thứ này chứ".

Sở Nhược Du phần lớn sẽ khẽ nhếch cằm, khinh miệt đáp lại: "Là người có gu hơn cô đó."

Vân Hồi Chi bật cười vì những gì mình tự tưởng tượng ra.

Cười xong liền không thể giả vờ được nữa, người ta có thể dễ dàng lừa dối người khác, nhưng lại không thể nào lừa dối chính mình.

Sở Nhược Du đi rồi.

Phất tay áo một cái, không mang theo một đám mây.

Mãi đến khi dì út của cô gọi điện thoại đến, báo rằng họ đã đến nơi, Vân Hồi Chi mới không nhanh không chậm rời khỏi quán cà phê.

Cô lái xe trở về, đi ngang qua bến xe khách thì dừng xe dưới bóng cây, nhìn sang phía bên kia đường.

Gió nóng thổi qua gương mặt, đọng lại một lớp mồ hôi mỏng, tiếng ve kêu làm cả nửa thị trấn nhỏ thêm oi bức, nhưng lại không truyền đi được xa.

Cô nhớ lại lần đầu tiên đến đây đón Sở Nhược Du, Sở Nhược Du hỏi cô đã thành niên chưa.

Sau này lúc cô làm xằng làm bậy trên giường, đã hỏi Sở Nhược Du đang xin tha thứ rằng, "Không phải chị lo lắng em chưa thành niên sao? Sao tỷ tỷ lại yếu đuối như vậy chứ."

Sở Nhược Du cau mày chặt hơn, trong tình huống đó không thèm so đo với cô, cũng không còn sức lực để so đo.

Dù trước khi gặp mặt, cô đã nói với Sở Nhược Du đừng căng thẳng, nếu không hài lòng thì cứ coi như không quen biết, nhưng thật ra cô căn bản không hề chuẩn bị cho việc bị từ chối.

Cô tự tin vào ngoại hình và tính cách của mình, cô tin rằng việc thu hút một người đã bước chân đến nơi này không phải là chuyện khó.

Bởi vì khi cô không thích người khác, cô đều chỉ thích chính mình, người tự luyến là người vui vẻ nhất.

Nhưng cô chưa bao giờ mù quáng tự tin, những kinh nghiệm trong quá khứ đã mang lại cho cô sự tự tin này.

Sở Nhược Du quả nhiên không hề nói một lời vô nghĩa nào, ngoan ngoãn cùng cô trở về, còn nói cô là hộp mù phiên bản giới hạn.

Lúc trước cô rất vui.

Cho nên bây giờ cô rất không vui.

Lượn qua lượn lại, lúc chạy về đến khách điếm, mẹ và dì út của cô đã tắm rửa xong xuôi, thay một bộ quần áo khác ngồi cùng nhau bàn bạc buổi chiều đi đâu chơi.

Vân Hồi Chi xuất hiện ở cửa, vai đeo chéo một chiếc túi vải bạt màu xanh nhạt, trên cổ tay đeo một chuỗi hạt ngọc trắng, mỉm cười với họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!