Mùa hè ở Kiêm Gia, sắc xanh nồng đậm như gấm, lá cây xum xuê tựa biển cả, chỉ cần ngắm nhìn màu xanh ấy, lòng cũng có thể tĩnh lại vài phần.
Khi không thể tĩnh tâm được nữa, đơn giản là không nhìn lấy một cái.
Vân Hồi Chi đóng cửa sổ, kéo rèm lại, trong căn phòng tối tăm ngồi trên sô pha, từng ngụm từng ngụm uống cạn ly nước 500ml.
Không ai giám sát, cô cũng rất tự giác.
Nhưng tự giác cũng chẳng có ý nghĩa gì, không còn ai nhìn chằm chằm vào môi cô để kiểm tra xem có dễ hôn không nữa.
Cô nhìn nét chữ của Sở Nhược Du trên tờ giấy, ngay ngắn, phóng khoáng, mang theo chút sắc bén, lạnh lùng.
Bốn chữ "Không liên lạc nữa" quá đỗi lạnh nhạt, phía sau có thêm hai chữ "bảo trọng" cũng chẳng làm nên chuyện gì, Vân Hồi Chi cứ nhìn một cái lại muốn khóc một lần.
Khóc đến vành mắt đỏ hoe.
Ngay khi nhìn thấy tờ giấy, cô đã gọi điện thoại WeChat cho Sở Nhược Du, sau đó lại trực tiếp bấm số điện thoại của nàng, phát hiện ra tất cả các phương thức liên lạc đều đã bị chặn.
Vân Hồi Chi như bị một chậu nước lạnh dội từ đầu đến chân, không còn suy nghĩ đến việc làm thế nào để tìm được Sở Nhược Du nữa.
Cố nhiên có thể tìm mọi cách để liên lạc được, nhưng còn có ý nghĩa gì đâu? Lại giống như một kẻ quấy rối điên cuồng.
Sở Nhược Du cuối cùng đã chọn cách rời đi mà cô ghét nhất, cũng là điều cô sợ hãi nhất, không một lời từ biệt.
Rõ ràng nàng đã hứa sẽ không làm như vậy.
Vân Hồi Chi căn bản không trông mong nàng có thể làm được việc "mãi mãi không rời đi", cũng không quá hy vọng hão huyền rằng nàng sẽ tiếp tục liên lạc với mình.
Sở Nhược Du thế nào cũng được, Vân Hồi Chi ở trước mặt nàng đã sớm thua rồi, quyền quyết định đều nằm trong tay nàng.
Vân Hồi Chi chỉ không ngờ rằng, đến cả cơ hội nói lời tạm biệt và quyền được tiễn đưa, Sở Nhược Du cũng phải cướp đi.
Tàn nhẫn mà đặt dấu chấm hết cho một đoạn tình cảm coi như tốt đẹp, xé nát mọi mong đợi trong lòng cô, kết thúc giấc mộng hão huyền ngắn ngủi của cô.
Nếu đã cao không thể với tới, hà tất phải giả vờ giả vịt.
Học phí, ai thèm học phí của nàng.
Đưa tiền xong rồi đi, lại còn nói không liên lạc nữa, đến cả cơ hội trả tiền cũng không cho cô, cho rằng đang bố thí cho ăn mày sao?
Sau cơn suy sụp, Vân Hồi Chi đột nhiên nổi giận, tự bực bội với chính mình, ném mạnh chiếc phong bì lên mặt đất.
Chiếc phong bì giấy hơi nặng vẽ ra một đường cong sắc bén trong không trung, như thể trong phút chốc đã chia cắt thành hai không gian song song.
Một không gian nơi cô hèn mọn, tự ti, có thể bất chấp tất cả mà đuổi theo người đã rời đi, đưa ra vô số điều kiện để đổi lấy tư cách không bị bỏ rơi, cô tự huyễn hoặc rằng Sở Nhược Du sẽ không từ chối.
Một không gian khác nơi cô kiêu ngạo, nhút nhát, cô không cho phép Sở Nhược Du trêu đùa cô như vậy, tiêu hao cảm xúc của cô, dùng cách cô căm thù đến tận xương tủy để rời xa cô. Đồng thời cô không dám đuổi theo, cô sợ làm phiền đối phương, sợ mình mang lại sự khó chịu và phiền phức cho người mình thích.
Cô cứ qua lại giữa hai không gian đó, cuối cùng sống sót trong kẽ hở của chúng, khó khăn mà thở dốc, vá lại lý trí đã vỡ tan.
Vì vậy, Vân Hồi Chi không còn sức lực để xem xét lại nguyên nhân, không muốn suy nghĩ về sự khác thường và tuyệt tình của Sở Nhược Du.
Sự thất vọng như một chiếc túi chân không khổng lồ, cô bị niêm phong trong đó, đến cả hít thở cũng thấy đau đớn.
Ý thức mệt mỏi rã rời, trận khóc lóc vừa rồi lại khiến cô đầu váng mắt hoa trong tình trạng chưa ăn tối.
Cô nhắm mắt nằm trên sô pha, cả thể xác lẫn tinh thần đều đang phải trả giá cho sự hoang đường và vui vẻ mà cô đã lừa gạt được trong nửa tháng qua.
Mãi đến khi bóng đêm buông xuống, bóng tối bao trùm toàn bộ thị trấn Kiêm Gia, Vân Hồi Chi mới khôi phục lại được một chút tinh lực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!