Vân Hồi Chi đưa chiếc túi vải bạt trong tay cho nàng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nàng, "Mệt thì đi tắm rồi nằm nghỉ một lát, lát nữa tôi sẽ gọi đồ ăn."
"Ừm."
Sở Nhược Du đi thẳng.
Vân Hồi Chi lúc này mới xoay người, hỏi Thẩm Gia Gia: "Cậu có đặt phòng không?"
Thẩm Gia Gia nhìn Sở Nhược Du rời đi, ánh mắt dừng lại trên chuỗi vòng bồ đề ở cổ tay nàng, rồi lại nhìn sang cổ tay Vân Hồi Chi.
"Tớ không có đặt, chỉ là hứng lên thôi, định đến ở ké với cậu vài tối."
Vân Hồi Chi không hề suy nghĩ: "Không được."
"Tại sao chứ?" Thẩm Gia Gia đoán ra được, nhưng vẫn muốn Vân Hồi Chi tự mình trả lời.
"Bạn tớ đang ở chung với tớ."
Thẩm Gia Gia ra vẻ tò mò: "Không phải là bạn mới quen sao, sao lại ở chung rồi?"
Vân Hồi Chi cười nhạt: "Cũng đâu có quy định nào nói bạn mới quen thì không được ở chung đâu nhỉ."
"Bạn gái." Thẩm Gia Gia nói thẳng.
"Không phải."
Vân Hồi Chi vẻ mặt nghiêm túc: "Đừng đoán mò, tớ đi hỏi xem còn phòng không đã."
Mùa du lịch cao điểm, phòng tháng này đã được đặt gần hết từ tháng trước, nhất thời không còn phòng trống.
Vân Hồi Chi nhờ Tiểu Chương tìm cách: "Vậy làm sao bây giờ, bạn tôi tối nay phải có chỗ ở."
Thương lượng một hồi lâu, mới tìm ra được một phòng nghỉ của nhân viên trực đêm, Tiểu Chương nói chỉ có thể ở được hai ngày.
Vân Hồi Chi thầm nghĩ đúng là cái này rồi, lập tức đồng ý: "Được, hai ngày là đủ rồi."
Phòng ở ngay tầng một, hành lý để vào xong, Vân Hồi Chi nhìn quanh một vòng: "Tuy có hơi nhỏ, nhưng phong cách trang trí cũng giống, tiện nghi không thiếu thứ gì, cậu ở tạm hai ngày đi."
Dì giúp việc vào dọn dẹp, Thẩm Gia Gia hỏi Vân Hồi Chi có mời khách không, định ra ngoài ăn một bữa.
Người ta cố ý đến tìm cô, lần này Vân Hồi Chi thật sự không thể từ chối được.
Lại nghĩ Sở Nhược Du chắc chắn sẽ không đi cùng, thế là bảo Thẩm Gia Gia đợi cô một lát.
Cô lên tầng ba, Sở Nhược Du đã tắm xong, đang lau tóc.
Cô nói: "Tôi phải mời bạn tôi ăn một bữa cơm, chị có muốn đi cùng không? Nếu muốn thì cùng đi, nếu không muốn, tôi giúp chị gọi đồ ăn ở quán bên cạnh mang lên, chị ăn một chút nhé."
"Không đi."
Sở Nhược Du từ chối dứt khoát.
Đúng như dự đoán.
"Bạn bè?"
Giọng Sở Nhược Du nhạt thếch, còn chẳng thèm liếc nhìn cô một cái: "Bạn mới bạn cũ của cô cũng không ít nhỉ."
Lời này nghe thật nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!