Ngắm trăng.
Lại là ngắm trăng, cùng nàng ngắm biết bao nhiêu vầng trăng sáng, mà đến nay vẫn không thể giữ lại được một sợi tơ trăng.
Ngắm nhiều nữa cũng vô ích. Khi trời sắp sáng, trăng cũng lặn.
Dù cho có một bóng ảo ảnh trên trời, ánh trăng cũng không còn nữa.
Nếu muốn níu giữ lại một lát, chỉ có thể dựa vào ống kính máy ảnh.
Vân Hồi Chi ngẩng đầu chụp một tấm, trên ngọn cây, nửa vầng trăng thanh khiết, lạnh lùng, tự phụ.
Cô chụp xong chợt quay đầu lại nói: "Chúng ta tự chụp mấy tấm đi."
"Ở đây sao?" Sở Nhược Du không mấy tán thành, "Bối cảnh hỗn độn, ánh sáng lại tối, chụp ra có đẹp được không?"
Vân Hồi Chi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Có những bức ảnh chụp đâu phải chỉ vì đẹp đâu, chúng ta có thể dùng để lưu luyến. Năm nào tháng nào đó, đi ngang qua một nơi nào đó, cùng một người nào đó ngắm trăng, nhân lúc hứng khởi chụp ảnh chung làm kỷ niệm."
Sở Nhược Du làm mất hứng hết sức, "Tôi thấy là để không còn lưu luyến thì có."
Vân Hồi Chi bĩu môi một hồi, rồi chấp nhận lời nói của nàng, ôm bụng cười rộ lên.
"Có lý đó, chụp thêm mấy tấm ảnh xấu xí. Sau này nhớ lại lấy ra xem, 'Trời ơi, sao cô ấy lại trông như vậy chứ, gu thẩm mỹ của mình hồi đó là cái gì vậy', như vậy là có thể nhanh chóng thoát ra được. Ha ha ha ha ——"
Nụ cười của cô có sức lan tỏa, cười đến mức quá khoa trương, Sở Nhược Du cũng bật cười theo, thật không biết nói gì với cái kiểu gây cười của Vân Hồi Chi.
Cười cười không biết sao, mắt lại hoe hoe. Sở Nhược Du nghiêng người, nhân lúc phủi bụi trên ống quần mà kìm nén những cảm xúc thừa thãi.
Nàng thấy vết bùn mà Vân Hồi Chi bắn lên ống quần mình, còn nhiều hơn nàng nghĩ, mắt thoáng chốc không còn cay nữa, có chút hối hận vì vừa rồi đã không đánh người.
Hai người cuối cùng vẫn chụp một bộ ảnh chung ở đầu phố.
Bối cảnh lộn xộn, ánh sáng tối, nhưng không ảnh hưởng đến vẻ lấp lánh của cả hai – theo lời Vân Hồi Chi.
Vân Hồi Chi còn chỉ đạo cho nàng: "Sở Nhược Du, chị cười một cái đi."
"Tôi đang cười mà, cô không thấy à?"
"Lần nào chị cười cũng chỉ có một độ cong đó, không có ý nghĩa gì cả, chị cười tươi hơn một chút đi. Phải cười thật to, mắt híp lại, miệng toe toét ra, rạng rỡ lên một chút nào."
Sở Nhược Du vừa định mắng cô, đã thấy trên màn hình Vân Hồi Chi làm mẫu cho mình.
Miệng toe toét đến tận mang tai, trông vừa buồn cười vừa ngớ ngẩn.
Nàng không nhịn được mà "phì" một tiếng cười thành tiếng.
Ngay lúc đó, Vân Hồi Chi bấm nút chụp.
Trong ảnh, Vân Hồi Chi hơi nghiêng về phía nàng.
Nghiêng đầu, cong mắt, cười thật to với khuôn miệng cực kỳ khoa trương.
Mà nàng cũng cười không hề thu liễm, còn đang định nghiêng người qua xem trò hề của Vân Hồi Chi, vì vậy ống kính đã bắt được khoảnh khắc nàng hơi chột dạ.
Lại chính vì như vậy, bức ảnh lại có một không khí rất điện ảnh, tràn đầy cảm giác của một câu chuyện.
Sở Nhược Du lúc đó không thể giật được điện thoại để xóa đi, xong việc đến cả yêu cầu được xem cũng bị bác bỏ.
Nàng lại nhìn thấy nó trong vòng bạn bè của Vân Hồi Chi, lập tức lưu vào album của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!