Chương 26: (Vô Đề)

Chiếc quạt máy đặt dưới sàn nhà đều đặn thổi hương hoa sơn chi lan tỏa khắp phòng, mùi hương ngọt ngào, thanh khiết, dịu dàng, quyện lẫn với hơi thở phương Nam len lỏi vào từ mấy khung cửa sổ.

Cũng thổi cả cái lạnh lẽo, thanh khiết trên người Sở Nhược Du đến trước mặt Vân Hồi Chi.

Không khí lưu chuyển dường như ngưng trệ, chỉ còn lại không gian của riêng họ tĩnh lặng đến mức khiến người ta vừa chán ghét lại vừa bất lực, Vân Hồi Chi chỉ ước gì bên ngoài lại nổi lên hai trận mưa to nữa để tô điểm thêm cho khung cảnh.

Nhưng mưa sẽ không còn nữa, đợi đến khi mây mù tan đi, ánh mặt trời sẽ chiếu thẳng xuống mặt đất.

Nắng hè chói chang sẽ rọi soi những góc khuất từng ẩm ướt và tăm tối, khiến những điều nhỏ nhặt không rõ ràng trong những ngày mưa dầm liên miên, tất cả đều trở nên quang đãng.

"Là thật sự càng nghiêm túc hơn, hay chỉ là cô cho rằng mình nghiêm túc?"

Câu hỏi của Sở Nhược Du sắc bén, nàng miễn nhiễm với những lời nói có vẻ chân thành, sâu sắc nhưng lại càng giống như sự tự luyến giả tạo.

Vân Hồi Chi hơi giật mình, phản ứng đầu tiên không phải là sự tức giận, bất mãn sau khi bị nghi ngờ, bị làm khó dễ, cô bình tĩnh suy nghĩ theo hướng của Sở Nhược Du, phát hiện ra vấn đề này thật sự rất mấu chốt.

Cô nói ra điều đó là do xúc động, nhưng mức độ nghiêm túc rốt cuộc là gì?

Mối quan hệ này ngay từ khi bắt đầu, cô đã nói dối rất nhiều, mỗi ngày còn nhận tiền của Sở Nhược Du, như vậy cũng gọi là nghiêm túc sao?

Cô nhất thời không dám chắc chắn, cô biết sự quả quyết và dũng cảm của mình, trước mặt Sở Nhược Du đều có thể chỉ là biểu hiện của sự trẻ con, chỉ tổ rước lấy sự chê cười.

Cô không dám lại dâng lên tấm lòng của mình, không còn thẳng thắn bày tỏ sự yêu thích và mong đợi nữa.

Bình tĩnh lại, cô đáp lại với thái độ thờ ơ: "Có lẽ đều không phải, có lẽ chỉ là muốn mượn những lời nói đó để thể hiện bản thân, lừa chút giá trị hảo cảm thôi."

Cô nói xong chính mình cũng bật cười.

Lời nói khốn nạn này thốt ra nghe cũng thú vị, ít nhất cũng làm chính cô bớt khó chịu đi một chút, như thể Vân Hồi Chi không phải đang trả lời người mình thích, mà là đang gõ chuông.

Mỗi một tiếng đều đinh tai nhức óc, vang đến mức ngũ tạng lục phủ đều xoắn lại thành một khối, lòng dạ rối bời.

Cô lại lùi bước.

Sở Nhược Du không giả ngốc như mọi khi, nàng chặn người lại hỏi: "Cô lúc thì nói thế này, lúc lại nói thế kia, rốt cuộc cô có ý gì?"

Vân Hồi Chi không lên tiếng.

Cô có chút hối hận, liệu có phải mọi chuyện vỡ lở ra thì sẽ phải kết thúc không.

Sở Nhược Du đuổi theo nói một câu: "Chính cô cũng không biết đúng không."

Lời này như đang nói cho chính mình nghe vậy.

Tính cách của Vân Hồi Chi chính là như vậy, nhiệt tình, hướng ngoại, chưa suy nghĩ thông suốt đã vội vàng bày tỏ.

"Không phải."

Vân Hồi Chi đâu phải không hề suy nghĩ kỹ càng, ngược lại, trong mối quan hệ với Sở Nhược Du, cô đã suy nghĩ rất nhiều.

"Chỉ là dù tôi có ý gì đi nữa, cũng đều như nhau cả, sẽ không có gì khác biệt."

Cô nói rõ ràng.

Cô không trông mong Sở Nhược Du sẽ đáp lại, cho nên việc cô có nghiêm túc hay không, cũng không quan trọng nữa rồi.

"Ừm, đúng vậy." Sở Nhược Du không cần suy nghĩ.

Nàng ngồi trước sô pha, nửa khuôn mặt ngược sáng, nửa khuôn mặt lại rõ ràng động lòng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!