Mưa trắng xóa dày đặc, những cành tre mảnh mai khẽ nghiêng mình rơi xuống, mái ngói sẫm màu, dưới hiên mèo chó quấn quýt.
Cả sân tí tách, giọt nước dưới cây sơn trà trong như gương, đá xanh lặng lẽ kể chuyện xuân tươi đẹp.
Không khí sau cơn mưa tạnh có một mùi hương đặc biệt, giống như bánh kem vị cỏ xanh, giống như ngôi nhà cũ chủ nhân đã lâu chưa về.
Vân Hồi Chi và Sở Nhược Du dậy sớm tắm rửa, xong xuôi cũng không vội vã ra ngoài, không hẹn mà cùng trở lại giường, làm "thể dục buổi sáng" rèn luyện thân thể.
Vòng một của Sở Nhược Du rất đẹp, lúc mặc quần áo không nhìn ra rõ lắm, mặc áo sơ mi cũng không quá lộ, ngược lại trông mảnh mai, lãnh đạm.
Nhưng dưới lớp áo lại là sự đầy đặn quyến rũ, một bàn tay cũng không nắm hết, trắng nõn, mềm mại.
Vân Hồi Chi chỉ có thể thừa nhận mình là một kẻ phàm tục, cô say đắm cơ thể tuyệt mỹ đó, buông thả sự tham lam và những thú vui xấu xa của mình.
Lúc Sở Nhược Du nói với cô không được nữa, cô hỏi tại sao, Sở Nhược Du nói nhanh quá không chịu nổi, chị nói vậy thì tôi có thể chậm lại một chút.
Kết quả vẫn là không được.
Vậy thì không làm nữa, cô cũng thấy mệt rồi.
Xong việc, thu dọn đồ đạc, Vân Hồi Chi mở ngăn kéo, "Bao ngón tay chỉ còn một hộp thôi, phải bổ sung."
Vệt hồng trên mặt đã tan đi, làn da hồng nhạt trở lại bình thường, Sở Nhược Du thoát khỏi trạng thái thất thố.
Hơi thở đều trở lại, nàng hờ hững đáp lời: "Không cần bổ sung đâu, dùng hết hộp này tôi về nhà."
Vân Hồi Chi đột nhiên quay đầu lại, người hơi chao đảo, đầu gối va vào ngăn kéo chưa đóng hết, "Chị muốn đi?"
"Vài ngày nữa đi, sau đó trời sẽ không mưa nữa. Lại đi dạo một chút, nghỉ ngơi hai ngày, rồi cũng gần đến lúc phải đi rồi."
Sở Nhược Du nói giọng uể oải, tinh thần rã rời.
Lại không nhắm mắt nghỉ ngơi như mọi khi, nàng chăm chú nhìn Vân Hồi Chi đang ngồi xổm bên mép giường, muốn nhìn rõ biểu cảm của Vân Hồi Chi.
Hoạt động tâm lý của nàng ẩn chứa sự ác ý mà chính nàng cũng không phát hiện ra, nàng muốn nhìn thấy phản ứng của Vân Hồi Chi sau khi nghe những lời đó.
Ánh mắt cố nén sự không nỡ và thất vọng, lại không dám nói thêm lời níu giữ.
Nàng biết có thể sẽ thấy được cảnh đó, hoặc là, trong lòng nàng cần cảnh đó để xác nhận một điều gì đó.
Quả nhiên, Vân Hồi Chi cụp mắt xuống, vẻ mặt đáng thương như sắp khóc đến nơi. Nhưng không hề nói thêm một câu nào.
Cô không có tư cách để nói, hơn nữa cô đã hứa, cô sẽ không níu kéo.
Niềm khoái trá như dự đoán không hề xuất hiện, Sở Nhược Du vừa thấy cô như vậy, tim liền đau nhói, mềm nhũn.
Nàng có lẽ thật sự là người phụ nữ hư hỏng trong miệng Vân Hồi Chi.
Hóa ra, nhìn người khác vì mình mà cảm xúc lên xuống lại nghiện đến vậy.
Nàng còn chưa kịp mở miệng dỗ dành, Vân Hồi Chi lại nhướng mày cười rộ lên: "Được thôi, vậy dùng hết hộp này rồi chị hẵng đi."
Vẻ ranh mãnh trong mắt cô khiến Sở Nhược Du cảnh giác, "Cười trộm cái gì vậy?"
"Không có, tôi chỉ là thích cười thôi mà."
Cô nghĩ, sau này mình phải ít "làm" với Sở Nhược Du hơn, có làm cũng không dùng bao, hừ hừ. Chính là muốn chơi xấu!
Nhưng cô chỉ thoáng chốc đã không cười nổi nữa, giở trò bắt bẻ thì có ích lợi gì, Sở Nhược Du cuối cùng vẫn sẽ rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!