Tối hôm qua đã không thể làm thành.
Sau khi đâm trúng mũi Sở Nhược Du làm nàng đau, Vân Hồi Chi áy náy vô cùng, luôn miệng mắng mình là đồ heo ngốc.
Sở Nhược Du đau đến mức cũng chẳng còn chút hứng thú nào với chuyện kia nữa, cau mày không giãn, che miệng mũi nằm một bên, đợi đến khi đỡ đau hơn mới ngủ thiếp đi.
Buổi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên Vân Hồi Chi làm là lật người qua xem mũi của nàng.
Dưới ánh mắt còn ngái ngủ, mơ màng của Sở Nhược Du, cô dò hỏi, nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay xoa xoa mũi nàng, nhỏ giọng hỏi: "Còn đau không?"
May mà, Sở Nhược Du nói không còn cảm giác gì nữa.
Cho nên đêm nay Vân Hồi Chi không hề có ý tốt, Sở Nhược Du hoàn toàn hiểu rõ. Đợi đến khi tay cô bắt đầu sờ soạng những nơi không nên sờ trong lúc mát xa, nàng chỉ thầm nắm chặt góc gối.
Nàng nhìn ra được từ lúc rời khỏi khu du lịch, tâm trạng của Vân Hồi Chi đã không còn cao nữa, về đến nơi cũng không muốn nói chuyện với ai.
Mặc kệ cô tự tiêu hóa cả đêm, Sở Nhược Du mới đi dỗ dành, tuy không biết tâm trạng của cô có phải vì mình không, nhưng có thể dỗ được là tốt rồi.
Vân Hồi Chi được nuông chiều nên càng thêm dạn dĩ, cô không còn giả vờ lịch sự nữa, lặng lẽ ném hết những bộ quần áo vướng víu sang một bên.
Cô nắm giữ tất cả những điểm yếu của Sở Nhược Du, cũng không hề vòng vo, chỗ nào Sở Nhược Du càng sợ, cô càng trêu chọc.
Sự vội vàng và bá đạo của cô hiện lên rất rõ ràng, Sở Nhược Du chỉ có thể chịu đựng, từ việc chiều theo đến đầu hàng chưa đến nửa giờ.
Bóng đêm nặng trĩu, Vân Hồi Chi ôm chặt lấy nàng như ôm một viên dạ minh châu, "Chị đang run, tại sao vậy?"
Câu hỏi "Tại sao" cứ lặp đi lặp lại, mỗi lúc một nhẹ hơn, cô đâu phải không biết, cô chỉ là muốn người ta nói ra những lời ái muội mà thôi.
"Không biết." Sở Nhược Du quay mặt đi không thèm để ý.
Vân Hồi Chi cười, ôm nàng thật chặt, đợi đến khi cơn run không kiểm soát được của nàng kết thúc, mới gọi cả họ lẫn tên: "Sở Nhược Du, chị lén ăn vụng kẹo sau lưng tôi à, sao miệng lại ngọt như vậy."
Sở Nhược Du bị cô gọi như vậy ngẩn người một chút, khi cô gọi tên người khác, giọng điệu nhẹ nhàng hoạt bát, mang theo chút nũng nịu.
"Là viên kẹo cô lấy từ quầy lễ tân đó, trước khi nói chuyện với cô, tôi đang ăn."
"Còn một viên nữa đâu?"
Vân Hồi Chi lúc đó đi ngang qua thấy, nói kẹo đó ngon, lấy hai viên nhét vào túi Sở Nhược Du.
Cô nói: "Tôi cũng muốn ăn chút đồ ngọt, miệng tôi hơi mặn."
Mặt Sở Nhược Du nóng lên, im lặng, những hình ảnh hỗn loạn vừa rồi lại hiện lên trong đầu, làm tim nàng đập nhanh.
"Ăn hết rồi."
"Chị ăn một mình hết hai viên luôn!" Vân Hồi Chi trách móc, đúng là đồ ăn mảnh.
"Ngon mà." Sở Nhược Du tỉnh bơ.
Nói chuyện kẹo chỉ là để dạo đầu, Vân Hồi Chi ngay sau đó liền nói: "Kỹ năng miệng của tôi có khá hơn không?"
Cô tự cảm thấy rất tốt, phản ứng của Sở Nhược Du làm cô rất hưởng thụ.
Độ ăn ý của họ bây giờ đã cao hơn nhiều so với hai lần đầu tiên.
Sở Nhược Du bị làm phiền đến mức quay lưng về phía cô: "Tôi muốn ngủ, đừng làm ồn nữa."
"Không phải vừa rồi chị nói muốn đi vệ sinh sao, sao lại không đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!