Dậy sớm, ăn sáng xong lại đi đến khu du lịch.
Tuy vẫn là lối vào như lần trước, nhưng xe buýt lại đi theo một hướng khác.
Rừng rậm, suối trong, tiếng chim hót, đường mòn cheo leo.
Cảnh sắc trong núi vẫn được tạo nên từ những yếu tố đó, nhưng giữa cái chung lại có cái riêng, cho nên đi dạo mãi cũng không thấy nhàm chán, mỗi lần cảm nhận lại mỗi khác.
Ngoài mũ ra, Sở Nhược Du còn đeo khẩu trang chống nắng và kính râm, Vân Hồi Chi gần như cả ngày không nhìn thấy được toàn bộ gương mặt của nàng.
Lúc về trên xe buýt, Vân Hồi Chi thấy hơi sốt ruột.
Cô khuyên nàng: "Chị tháo kính râm ra đi, tôi kéo rèm lên, không chói mắt đâu."
"Không tháo."
Sở Nhược Du không hỏi nguyên nhân cũng không thèm để ý.
Rất nhiều du khách vừa lên xe đã ngủ, Vân Hồi Chi không buồn ngủ, kiên trì nói chuyện với nàng: "Nhớ lần đầu tiên gặp chị, chị cũng mang cặp kính râm này, ngầu lắm, như ngôi sao điện ảnh vậy, một ánh mắt vạn năm thương nhớ luôn đó."
"Cô nhớ nhầm rồi, lúc đó tôi mang một cặp khác."
Sở Nhược Du khẽ ngắt lời.
Vân Hồi Chi xị mặt xuống: "... Sao chị lại mua hai cặp kính râm trông na ná nhau vậy?"
"Khác nhau nhiều lắm, cô nhìn không ra à?"
"Tôi nhìn không ra."
"Vậy thì đừng nhìn nữa."
"..."
Vân Hồi Chi bị nàng chặn họng một cách nhanh chóng, chưa từng thấy ai không biết nói chuyện như vậy!
Nhưng chút lạnh lùng nhỏ nhặt này của Sở Nhược Du căn bản không thể nào át được cái miệng lanh lợi của cô, cô tiếp tục nói: "Đố chị nè, chị có nhớ câu đầu tiên tôi nói với chị là gì không?"
"Nhớ."
"Nói nghe thử xem."
Sở Nhược Du khẽ "Hừ" một tiếng, "Không muốn nói."
"Lúc đó chị ngượng lắm đúng không."
Vân Hồi Chi hỏi với chút ý xấu.
"Cũng có chút."
Bị đọc to nick name đúng là rất ngượng.
"Vậy tên của chị thật sự là đặt theo câu cổ văn đó sao?"
Vừa rồi ở quảng trường nhỏ dưới chân núi đợi xe buýt, bên đó tình cờ có một cái ao, bên trong mấy con cá Koi được nuôi rất tốt.
Vân Hồi Chi không nhịn được ngâm nga câu "Giai Nhược Không Du không chỗ nào y", Sở Nhược Du lúc đó quay đầu lại, châm chọc cô một câu: "Ừm, cũng coi như có chút văn hóa."
Bây giờ Vân Hồi Chi lại lôi ra hỏi nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!