Chương 2: (Vô Đề)

Hoàng hôn phủ lên thị trấn nhỏ một màu ngũ sắc sặc sỡ, ánh sáng tự nhiên như một lớp filter huyền ảo chiếu xuống, khiến nơi đây tựa như một bộ tộc bí ẩn vừa được người đời khám phá.

Thị giác được đẩy lên mức cao nhất, trong khi thính giác lại trở nên kém nhạy bén hơn, tiếng địa phương của người dân thị trấn và tiếng du khách ồn ào nói chuyện đều trở nên xa xăm, chỉ có những cuộc đối thoại ở khoảng cách gần gang tấc là vẫn còn rõ ràng.

"Thật hả, chị tên là Sở Gia Bảo?"

"Cô thấy dễ nghe sao?" Nàng lạnh lùng hỏi lại.

Vân Hồi Chi lo cho mình vội nói: "Không khó nghe đâu ạ, thế kỷ trước nhiều cô dì cũng tên này lắm, thể hiện sự trân quý của gia đình đối với con gái. Mà với họ của chị, tên nào cũng sẽ rất êm tai."

"Thế kỷ trước, cô dì?" Cô Sở bắt bẻ từng chữ.

"Trọng tâm là 'dễ nghe' mà, được chưa nào?"

Vân Hồi Chi bấm còi xe inh ỏi để nhắc nhở người đi đường, cũng là để "gióng trống kêu oan" cho mình.

"Họ Vân cũng không tệ."

"Đâu có đâu có."

Hai người vừa khen nhau vừa đi vào khoảng sân nhỏ, Vân Hồi Chi dựng xe gọn gàng, thấy Sở tiểu thư đang quan sát xung quanh nơi ở.

"Thấy ổn không?" Cô hỏi.

"Trông có vẻ rất an toàn."

Khách điếm không nằm ở nơi hẻo lánh, mà ngay giữa khu sầm uất, cửa ngõ rộng rãi, người qua kẻ lại, xe cộ tới lui, vô cùng náo nhiệt.

Cách đó không xa, ven đường bày rất nhiều bàn ghế cho du khách ngồi hóng gió ăn tối.

Trong sân sạch sẽ ngăn nắp, đi vòng qua khoảng sân trước mới đến khu vực nghỉ ngơi, không quá ồn ào, có thể thấy vài vị khách khác đang dựa cột dưới mái hiên chơi điện thoại.

Vân Hồi Chi cười: "An toàn thì chắc chắn là số một rồi."

Cô dẫn người đi làm thủ tục nhận phòng.

Cậu trai ở quầy lễ tân là người bản địa, ít nói, trầm lặng, ngày thường ngoài những câu cần thiết thì chẳng bao giờ bắt chuyện với ai.

Vân Hồi Chi đã dặn trước, nên khi làm thủ tục, cậu ta cũng không ngẩng đầu lên, chẳng nói năng linh tinh câu nào.

Liếc qua ảnh trên chứng minh thư của "Giai Nhược Không Du", đến cả ảnh thẻ cũng thật ưa nhìn.

Vân Hồi Chi đọc thành tiếng: "Sở Nhược Du".

Là "Du" trong "tố du tòng chi"

Thật trùng hợp.

Căn phòng Vân Hồi Chi đang ở được tính là phòng suite VIP của "Khê Bạn Khách Điếm", vị trí nằm sâu bên trong, tầng ba ít khách nên không bị ai làm phiền, tầm nhìn cũng rất đẹp.

Ngày thường cô ở một mình thì hơi trống trải, giờ thêm hành lý của một người nữa đặt vào là vừa vặn.

Nội thất bằng gỗ mang đến vẻ cổ kính và phong cách riêng, nhưng những thiết bị tiện nghi hiện đại thì một thứ cũng không thiếu.

Những món đồ trang trí mềm mại với màu sắc rực rỡ làm dịu đi sự nhạt nhẽo của tông màu trầm, gỗ óc chó sẫm màu và thảm trải sàn ngũ sắc hài hòa kết hợp với nhau.

Sở Nhược Du hoàn toàn thong thả, nhưng lại có một thắc mắc khác: "Phong cách trang trí lịch sự tao nhã thế này hiếm có, e rằng căn phòng này một ngày cũng không dưới tám trăm đâu nhỉ?"

Ngụ ý là, Vân Hồi Chi ra giá quá thấp, nàng nghi ngờ cô có mục đích khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!