Gương dưới ánh sáng, có thể phản chiếu nguyên vẹn màu sắc và hình dạng, thậm chí bắt trọn cả những cảm xúc thoáng qua.
Như một phiên tòa, như một chiếc máy phát hiện nói dối.
Dù là diễn viên tài ba nhất, đối diện với gương cũng thường không muốn diễn.
Vân Hồi Chi soi mình xong, như một con sò bị cạy vỏ, chậm rãi cởi quần áo, xả nước ấm.
Hơi nước từ từ thoát ra ngoài, tạo thành một vệt dài, làm mờ đi mặt gương khiến lòng người run sợ.
Gương sáng tỏ, lòng này hoảng sợ.
Động tác của Vân Hồi Chi rất chậm, đây có lẽ là lần tắm rửa lười biếng nhất của cô trong khoảng thời gian này.
Vì trong phòng có thêm một người ở, dù cô tắm trước hay sau, đều sẽ có ảo giác như đang bị chờ đợi.
Cho nên cô cũng không chần chừ, mỗi lần đều tranh thủ từng giây từng phút trong lúc đảm bảo đã tắm rửa sạch sẽ.
Sửa soạn xong liền chạy ra ngoài, ánh mắt đầu tiên là nhìn xem Sở Nhược Du đang làm gì.
Có khi, Sở Nhược Du đang ngồi đọc sách trên sô pha.
Nàng mang theo một quyển sách đến, một tác phẩm kinh điển của Nga, tên nhân vật cộng lại cũng đủ viết nửa quyển sách.
Vân Hồi Chi tìm trên ứng dụng đọc sách WeChat, đọc được một trang đã buồn ngủ, nội dung nhàm chán, nhân vật thì thần kinh.
Sở Nhược Du lại đọc rất say sưa.
Có khi, Sở Nhược Du cũng sẽ xem phim, nàng không xem những chủ đề tình cảm yêu đương, nàng nói phim thần tượng tình yêu là thể loại mà nàng không thể nào thẩm thấu được.
Vân Hồi Chi nói rằng đối với nhiều người, sự lãng mạn là điều tốt đẹp đáng để trân trọng và thưởng thức, là ân huệ của Thượng đế.
Sở Nhược Du dầu muối không ăn, nàng nói, tôi không tin Thượng đế, cũng không biết trân trọng hay thưởng thức gì cả.
Cũng có lúc, Sở Nhược Du không làm gì cả, nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ, hoặc chơi điện thoại.
Nàng nghe thấy tiếng động cũng không phản ứng, rất tự tại lại rất có sức hút, Vân Hồi Chi thích nàng như vậy.
Nhưng tối nay, Vân Hồi Chi không định vội vàng ra ngoài gặp người.
Cô cố tình kéo dài thời gian, thậm chí còn muốn ở lại trong bồn tắm ngủ cả đêm.
Lúc ở bữa tiệc bị hỏi thích kiểu người như thế nào, Vân Hồi Chi cố ý không nói theo hướng tính cách của Sở Nhược Du, không muốn làm nàng xấu hổ hay coi thường.
Nhưng cô tin rằng Sở Nhược Du đã trả lời câu hỏi một cách nghiêm túc, kiểu người có tính cách như Sở Nhược Du miêu tả, thật sự rất hợp với nàng.
Chồng cũ của nàng chắc hẳn là kiểu người đó.
Nhưng điều này cũng không có gì, thích ai không thích ai hình như cũng chẳng liên quan.
Vân Hồi Chi cũng không vì vậy mà thấy mất mát, tâm tư của cô còn chưa đến mức đó.
Điều khiến cô thật sự cảm thấy thất vọng, là việc Sở Nhược Du thẳng thừng từ chối lời mời về Hạ thành ăn cơm của cô.
Nàng đến cả làm bạn cũng không muốn làm với mình.
Nàng một chút cũng không hề lưu luyến.
Chẳng lẽ giữ liên lạc, sau này có cơ hội đến thành phố của nhau, tiện đường ăn một bữa cơm cũng không được sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!