Chương 16: (Vô Đề)

Sở Nhược Du thẳng thừng khiến người ta không biết phải làm sao, Vân Hồi Chi nhìn ra được ý cười trên mặt nàng, biết nàng không có ý làm khó mình.

Nàng nói ra điều đó để tìm chút niềm vui, chính vì biết hoàn toàn không có khả năng.

Cho nên Vân Hồi Chi cũng thả lỏng lại, lẩm bẩm nói: "Tôi mới không tự tìm phiền phức cho mình đâu."

Sở Nhược Du tỏ ra không mấy để tâm, khẽ vỗ nhẹ lên đỉnh đầu Vân Hồi Chi: "Đúng là một đứa trẻ thông minh."

Tư thế này khiến Vân Hồi Chi trong thoáng chốc ngỡ như mình đang ngủ trong lòng nàng, được nàng dỗ dành.

Ai mà gọi người ta là trẻ con chứ, mới lớn hơn có mấy tuổi mà, làm lão sư lâu quá rồi, thấy ai cũng muốn dỗ một chút.

Nói móc thì nói móc vậy thôi, Vân Hồi Chi đương nhiên hiểu, cô là người thông minh, Sở Nhược Du cũng là người thông minh.

Nếu trong mối quan hệ không rõ ràng này, mới quen nhau ba ngày, đã vội vàng định giá trị cho khoảng thời gian ở chung này, thì đúng là một hành vi ngốc nghếch và nhàm chán.

Cho nên cô căn bản không muốn thích Sở Nhược Du, nửa chữ cũng không thể thừa nhận.

Cô chỉ tò mò mà thôi, tò mò liệu Sở Nhược Du có thể thích phụ nữ không, tò mò những cô gái thẳng thắn, có mối quan hệ không rõ ràng với phụ nữ như họ, rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì.

Nếu trước đây không thích, sau này cũng sẽ không, vậy thì lần này là vì cớ gì, tại sao không dứt khoát tìm một chàng trai trẻ tuổi đẹp trai?

Có thể là vì đàn ông nguy hiểm hơn? Hay là trong lòng nàng vẫn còn tình cảm với chồng cũ, không muốn tìm đàn ông, nên mới chơi đùa một chút với con gái?

Vân Hồi Chi hình như từng nghe qua một cách nói, rất nhiều đàn ông và phụ nữ thẳng cho rằng quan hệ giữa phụ nữ với phụ nữ không thể gọi là yêu.

Suy nghĩ nhiều cũng vô ích.

Lòng hiếu kỳ quá độ chỉ rước lấy những phiền não không cần thiết, Vân Hồi Chi rất nhanh đã tỉnh ngộ, chuyện đó thì liên quan gì đến mình.

Sở Nhược Du là thẳng hay cong, là tốt hay xấu, tìm hiểu kỹ nàng thì có ý nghĩa gì sao?

Không có, họ chơi vui vẻ là được rồi.

Không cần phải cố gắng tiến lại quá gần một người xa lạ.

Công việc của Sở Nhược Du chưa xử lý xong, lại ra ngoài nghe một cuộc điện thoại, có lẽ sợ Vân Hồi Chi nghe được quá nhiều thông tin cá nhân.

Nghe điện thoại xong nàng vào nhà, bỗng dưng hứng khởi, nói đêm nay ánh trăng rất đẹp, nàng muốn đi ngắm trăng.

"Tôi đi cùng chị."

Vân Hồi Chi xịt thuốc chống muỗi cho cả hai, khoác thêm chiếc áo mỏng rồi cùng Sở Nhược Du lên sân thượng.

Hành lang bày hoa cỏ và kệ sách, họ đi một trước một sau, Vân Hồi Chi nhìn bóng lưng nàng.

Sở Nhược Du mặc một chiếc váy dài mỏng nhẹ, dáng đi như nữ chính trong mấy video ca nhạc, khiến người ta nhìn thấy sẽ nghĩ đến những bài hát, tình yêu, sự lãng mạn, và những điều tốt đẹp.

Ánh trăng như một tấm lụa mỏng phủ lên người nàng, khiến nàng trông dịu dàng tĩnh lặng như nước, tựa như một món quà của đêm hè.

Những vì sao rơi trên đỉnh núi lớn, li ti mà dày đặc, ánh sáng bị ánh trăng che lấp đi rất nhiều.

Vân Hồi Chi kể rằng cô thường xuyên mơ thấy các thiên thể.

Có khi đứng trên cánh đồng bao la ngắm sao, những vì sao đủ màu sắc là những quả cầu khổng lồ, chen chúc trên bầu trời cao.

Có khi đi trên con phố không người, ở góc cua không có nhà cửa, bầu trời đêm trống trải, năm vầng trăng tròn căng phồng ở đó tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Có khi mơ thấy cô cầm một chiếc kính viễn vọng, nhìn vào trong, một dải ngân hà xa lạ cách hàng tỷ năm ánh sáng đột nhiên xuất hiện trước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!