Chương 133: Kiêm gia ngoại truyện 2

Thịt nướng, rượu, âm nhạc... ánh trăng bị ánh đèn đường làm nhạt đi như bát nước loãng, treo lơ lửng giữa trời, khiến cảnh núi non khe suối trước mặt trông như bước ra từ thần thoại.

Tựa như mảnh đất này từng dưỡng thành yêu linh, linh khí lững lờ vờn quanh trong không trung. Vậy mà giữa tiếng pháo hoa rộn ràng, lòng người vẫn dễ dàng rung động.

Linh hồn được gửi gắm nơi đây, chầm chậm thấm nhuần, gột rửa mọi bụi bặm thế gian, cuối cùng sáng tỏ, tinh khôi.

Tiệc tàn khách tan, ai về phòng nấy.

Mồ hôi vẫn còn vương trên làn da, nàng lại một lần nữa bước vào làn nước ấm đang bốc hơi nghi ngút. Trong làn hơi nước lãng đãng, nàng nhẹ nhàng đưa đốt ngón tay cuối cùng vào dòng nước nóng, như thể kéo gần khoảng cách với người mình yêu xuống mức âm.

Có người từng nói, động lòng trước rồi mới động tình là một kiểu đánh cược—lướt qua bản chất thật sự của một người, trong cuộc hoan lạc ngắn ngủi lại tưởng mình đang chìm đắm trong chân tình.

Phần lớn thời gian, con người nên tỉnh táo và tránh xa điều đó, bởi lạc thú có được như thế thường mong manh và khó nắm bắt, càng không thể trường tồn.

Giống như uống rượu độc để giải khát.

Thế nhưng, luôn có những ngoại lệ. Sẽ có một mùa hè đợi chờ ở nơi nào đó. Sẽ có một lần định đi đường tắt, lại vô tình sa vào một cơn mất kiểm soát đầy đắm say. Sẽ có một chuỗi những lời dối trá đẹp đến khó tin bị buộc thành câu chữ.

Sẽ có một người—không phải là ảo giác của tình và dục, mà là phong cảnh thật trước mắt, núi thật, nước thật.

Không phải rượu độc, mà là thuốc lành.

"Nóng quá."

Cô ghé vào tai nàng nói.

Ngày hè nắng gắt, nhiệt độ nước hơi cao, dòng suối ngầm róc rách giữa hai chân cũng hơi hơi nóng lên.

"Đêm nay chị rất vui." Nàng đáp lại.

Nước ấm bắn lên mặt đất, lên tường gạch, cô giữ cho nhịp thở không đều vì mở miệng nói chuyện, mới nói tiếp câu sau: "Sang năm, chúng ta còn ở bên nhau ăn sinh nhật được không?"

"Không cần... tốn nhiều tâm tư như vậy, không cần tiêu quá nhiều... tiền, chỉ cần..."

Hàm răng để trên môi, chịu đựng càng nhiều sự tìm kiếm, sau khi thích ứng nàng nói hết lời: "Em và chị ở bên nhau."

Dù có lười biếng, dù có tiết kiệm, dù có quạnh quẽ, cũng không sao cả, chỉ cần sau này có nàng ở bên, vậy nhất định sẽ vui vẻ.

Vân Hồi Chi tay trái khẽ vuốt môi nàng, không cho nàng cắn chính mình, thương tiếc xoa đi vết hằn, giọng nói dịu dàng: "Được, sẽ, em sẽ luôn ở bên chị, chị sẽ luôn ở bên em."

"Qua 30 tuổi sẽ đến 40 tuổi, rồi 50 tuổi... Em rất mong được cùng chị đi qua từng năm, từng chặng đường trong đời."

Cô thấy Sở Nhược Du ánh mắt gần như tan rã lại miễn cưỡng nhìn chằm chằm, cố chấp lại nghiêm túc mà mở to mắt, quan sát thần thái nói chuyện của mình, phảng phất sợ không phân biệt được thật giả.

"Em không lừa chị, em nói rồi sẽ không làm kẻ lừa đảo."

Cô cười cười, đưa ngón tay vào miệng tìm chiếc lưỡi mềm mại, rồi theo nhịp điệu của một tay kia ra vào.

Tay năm tay mười, cô bận thật sự. Trên dưới quấy nhiễu, Sở Nhược Du cũng rất bận.

Cô còn muốn hỏi: "Chị cũng sẽ không lừa em chứ, mùa hè này, chị sẽ thành thật sao?"

Tiếc rằng nơi đây chẳng có ai có thể trả lời câu hỏi ấy của nàng. Mãi đến khi nàng mệt rã rời, chẳng còn sức trêu chọc bờ môi ngoan ngoãn kia nữa, mới thấy ánh mắt người trước mặt dần thả lỏng, khẽ mở miệng đáp lại nàng một lời: "Sẽ."

"Sẽ cái gì? Sẽ lừa em?"

Vân Hồi Chi càng muốn xuyên tạc, mượn cơ hội đâm thủng sự lười biếng, cứng nhắc của nàng, xoa nát, nhào nặn thành những lời thoại hoàn toàn hợp ý mình.

"Sẽ thành thật, sẽ không lừa em, vĩnh viễn yêu em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!