Chương 132: Kiêm gia ngoại truyện 1

"Năm ngoái, trên đường đến đây chị đã nghĩ gì?"

"Suy nghĩ, liệu núi non có thể cứu rỗi một con người không?"

"Cứu rỗi cái gì?"

"Một linh hồn cằn cỗi, trống rỗng."

"Núi có cứu được không?"

"Em đoán xem."

Mặt trời gần ngả về Tây Sơn, ánh nắng trải dài trên sân ga, rực rỡ mà không gay gắt, gió thổi lên người thật thoải mái.

Thị trấn Kiêm Gia thật sự đáng sống hơn Hạ Thành nhiều.

Du khách xuống xe buýt, thoáng chốc hòa vào dòng người, giống như cơn mưa giữa hè đổ vào khe suối trong núi.

Khoảnh khắc bước xuống xe, Sở Nhược Du rơi vào cơn hoảng hốt, đưa mắt nhìn về phía xa.

Giống như đột nhiên xuyên qua không gian quay về mùa hè năm ngoái, nàng ma xui quỷ khiến mà đặt chân đến nơi xa lạ này, cảm xúc khó tả, không biết là mong đợi hay mệt mỏi.

Cách đó không xa có người đứng đợi nàng, dù là lần đầu gặp mặt, cũng có thể tìm thấy nàng giữa đám đông, rồi vẫy tay chào nàng.

Sở Nhược Du hoàn hồn trở lại, vị trí kia trong ký ức tự nhiên không có cô gái cao gầy đó.

Người ấy đang ở phía sau nàng, lặng lẽ cúi người, cẩn thận khuân từng chiếc vali hành lý từ gầm xe ra, dáng vẻ kiên nhẫn và chịu khó khiến lòng nàng mềm lại.

Dọn xong thấy nàng vẫn không cử động, mới quan tâm hỏi: "Say xe không thoải mái à?"

Sở Nhược Du đi qua lấy vali hành lý của mình, lắc đầu cười với cô: "Không có, chỉ là nghĩ đến lúc em đến đón chị năm ngoái."

Vân Hồi Chi cười cười, nghịch ngợm nháy mắt một cái, dắt nàng đi về phía cổng ra, kể lại những hoạt động tâm lý trước khi gặp nàng.

Dung Thiến cố ý đến đón hai người, đợi các cô đặt vali hành lý lên xe, rồi đưa qua hai chai nước.

Sở Nhược Du lúc này mới hoàn toàn tách biệt được quá khứ và hiện tại, năm ngoái ngồi chiếc xe đạp điện Vân Hồi Chi mượn từ chỗ Tiểu Chương, trông rất bình thường.

Nàng không muốn lên, hai người xa lạ chen chúc trên một chiếc xe thật không tự nhiên, không có mũ bảo hiểm cũng không an toàn.

Nhưng cũng không quá kháng cự, Vân Hồi Chi cười với nàng một cách trong sáng như vậy, cũng không cho nàng đường để từ chối.

Mãi cho đến khi nhìn thấy hoàng hôn sau lưng Vân Hồi Chi, Sở Nhược Du mới cảm thấy thích ý và thoải mái, gió thổi qua má nàng, bụi trần và hoa dại mỗi thứ một vẻ.

Nàng trong khoảnh khắc bị kéo vào một thế giới khác.

Nơi đây không cần những ràng buộc của thành thị, tự nhiên chính là dáng vẻ của tự nhiên.

Có lẽ cả hai đều đang đắm mình trong dư âm của khoảnh khắc năm ngoái, hai người chỉ ngồi đó, im lặng uống nước — không ai lên tiếng, nhưng lòng lại ồn ào kỷ niệm.

Dung Thiến rất khó hiểu, "Sao vậy, hai đứa ngồi xe khó chịu hay là trên đường cãi nhau?"

"Ngồi xe khó chịu."

"Cãi nhau."

Hai người đồng thời nói ra những câu trả lời khác nhau, nói xong lại cười, chỉ trích nhau thật không ăn ý.

Dung Thiến "xì" một tiếng: "Được rồi, biết rồi, không phải khó chịu cũng không có cãi nhau, chỉ là không thích để ý đến dì thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!