Chương 31: Thuốc Nhỏ Mắt

Thịnh Tiện đi đến cửa phòng, bấm chuông cửa.

Nửa phút sau, Trần Khải mới mở cửa ra.

Mà đập vào mặt là một tràng bực bội của Lục Kinh Yến: "Trần Khải, tôi thấy đôi mắt kia của anh họ cậu có thể móc ra cho chó ăn được rồi."

Trần Khải: "…."

Thịnh Tiện: "! "

Lục Kinh Yến chẳng buồn để tâm người bấm chuông cửa là ai: "Ồ, xin lỗi nhé, tôi sỉ nhục con chó rồi."

Trần Khải: "! "

Thịnh Tiện: "…."

Trần Khải khẽ nói với Thịnh Tiện đương đứng ngoài cửa: "Anh họ, em thấy ấy mà, hiện giờ anh chọn cách bốc hơi ngay tại chỗ thì ổn hơn."

Thịnh Tiện giơ ngón tay chỉ sang bên cạnh, ra hiệu cho hắn ra nhường lối.

Trần Khải giữ rịt lấy cánh cửa, đè giọng khuyên lơn: "Anh à, không phải em dọa anh đâu, tình tình đại tiểu thư bùng lên rồi, không ai có thể giải quyết nổi, hiện giờ anh mà vào là tìm chết đấy."

Gương mặt Thịnh Tiện trở nên bực bội: "Tránh ra."

"Anh…."

Thịnh Tiện nhìn Trần Khải một cái.

Trần Khải lặng lẽ buông cánh cửa ra, dẹp sang bên hai bước.

Thịnh Tiện xách một chiếc túi màu trắng đi vào.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Kinh Yến ngồi trên sô pha xoay lưng với cửa hỏi: "Trần Khải, có phải là nước tôi gọi đến rồi không? Đưa tôi một chai."

Lục Kinh Yến tự nhiên giơ tay ra phía sau.

Thịnh Tiện nhìn xung quanh phòng một lượt, rồi lấy một chai nước từ bàn bên cạnh lên, vặn nắp chai rồi đặt vào tay Lục Kinh Yến.

Lục Kinh Yến ngửa đầu uống hết nửa chai nước: "Tôi nghĩ kỹ rồi, lời vừa rồi là tôi nói sai, Bạc Mộ sao có thể là hồ ly tinh chứ, ả không xứng.

Anh họ cậu là đồ chó chết, chỉ nhìn lớp vỏ bọc bên ngoài thì tạm miễn cưỡng xứng với ba chữ hồ ly tinh này."

"Yến…."

Trần Khải muốn nhắc nhở Lục Kinh Yến, đồ chó chết trong miệng cô kia hiện đang ở ngay sau lưng cô.

Đành rằng hắn vừa mới nói ra một chữ, đã nhận được ánh mắt lạnh lẽo của anh họ quét tới.

Làm hắn sợ hãi vỗi vã thay đổi lời đến bên miệng thành hai tiếng ho khan.

Lục Kinh Yến: "Quên đi, anh ấy thích giúp ai thì giúp, dù sao thì tôi chỉ lừa chịch thôi."

Trần Khải dùng tay che miệng nặng nề ho thêm hai tiếng.

"Cậu có bệnh hả, cứ ho mãi thế, không thoải mái thì đi viện! "

Lục Kinh Yến ngoảnh đầu nhìn về phía sau.

Sau đó lời nói của cô bỗng dừng cạch một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!