Chương 80: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong giấc ngủ mơ màng, nặng trĩu, cô gom nhặt lại những mảnh linh hồn đã lạc, rồi đắp nặn thành một hình hài vững chãi.

Tỉnh dậy, cái cảm giác ngột ngạt của tiết trời âm u hôm qua, cái lớp sương mù dày đặc không lối thoát, tất cả đều tan biến, ánh mặt trời như xuyên qua lớp rèm cửa kiên cố, chiếu thẳng lên gương mặt cô.

Khiến cô dù có muốn thì những ngày mưa dầm cũng khó mà trở lại.

Tối hôm qua ngủ rất muộn, nhưng lúc tỉnh dậy lại sớm hơn dự tính, như thể có một điều gì đó tốt đẹp đang chờ đợi, làm cô vội vàng ngưng lại giấc ngủ chưa đầy bảy tiếng đồng hồ.

Mái tóc Vân Hồi Chi hơi rối, cô sờ lấy chiếc điện thoại, tắt đi đồng hồ báo thức đã đặt sẵn từ trước.

Thời gian còn sớm, cô cũng không vội vàng rời giường, cứ thế nằm trong bóng tối ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của Sở Nhược Du.

Ánh sáng không tốt, mắt thường không nhìn rõ.

Nhưng bởi vì trong đầu đã xem người này như người quan trọng nhất để cất giữ, cho nên tự nhiên có thể trong hoàn cảnh tối tăm mà ngắm nhìn và tưởng tượng ra toàn bộ khuôn mặt của nàng.

Sau khi kết thúc tối hôm qua, trong khoảnh khắc ấm áp ôm nhau ngủ, Sở Nhược Du đã dịu dàng hỏi cô, "Em có vui không?"

Vân Hồi Chi đáp: "Em đương nhiên là vui rồi."

Ngón tay Sở Nhược Du vỗ nhẹ lên mi mắt cô, rồi khẽ lướt theo hốc mắt, như đang mát xa vật lý trị liệu cho mắt, làm cô mơ màng sắp ngủ.

Sở Nhược Du dặn dò: "Sau này không được để mắt khóc sưng nữa đâu nhé."

"Chị chê mắt em sưng xấu xí à!" Cô bắt sai trọng điểm.

"Đồ ngốc." Giả ngây giả ngô.

Vân Hồi Chi bắt đầu tưởng tượng, nếu Sở Nhược Du thật sự trở thành bạn gái của cô, mỗi một ngày họ đều có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau, sẽ vui sướng và an tâm biết bao.

Như vậy, cô tuyệt đối sẽ không còn vì người khác mà khóc đỏ cả mắt nữa.

Nhưng dù cho Sở Nhược Du tạm thời không phải, có thể cùng nàng như vậy, cô cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Cô hiện tại đang có được một thân phận để mong đợi tương lai, cô và Sở Nhược Du là vì tình cảm đôi bên mà ở bên nhau, chứ không còn là những cuộc gặp gỡ tình cờ, để bù đắp sự trống rỗng nữa.

Một ngọn lửa bùng cháy trong tim cô, cô ôm lấy Sở Nhược Du vẫn còn đang ngủ say, và để có thể ôm được chặt hơn một chút, cánh tay cô luồn qua dưới cổ Sở Nhược Du, để Sở Nhược Du gối lên đó.

Tư thế này lúc ở thị trấn Kiêm Gia cô đã rất thích, có đôi khi sáng sớm cả hai đều tỉnh, muốn ngủ nướng thêm một chút, liền cứ thế ôm nhau ngủ.

Lần đầu tiên, Sở Nhược Du còn hỏi cô "Tay em có bị tê không khi chị gối lên", sau này thì không hỏi nữa, cứ gối đầu một cách yên tâm thoải mái.

Sở Nhược Du khẽ tỉnh giấc trong giây lát, điều chỉnh lại tư thế ngủ mới, rồi vùi mặt vào vai cô, cánh tay choàng qua eo cô, rồi lại không còn động tĩnh gì nữa

Trong giấc ngủ mơ màng, nặng trĩu, cô gom nhặt lại những mảnh linh hồn đã lạc, rồi đắp nặn thành một hình hài vững chãi.

Tỉnh dậy, cái cảm giác ngột ngạt của tiết trời âm u hôm qua, cái lớp sương mù dày đặc không lối thoát, tất cả đều tan biến, ánh mặt trời như xuyên qua lớp rèm cửa kiên cố, chiếu thẳng lên gương mặt cô.

Khiến cô dù có muốn thì những ngày mưa dầm cũng khó mà trở lại.

Tối hôm qua ngủ rất muộn, nhưng lúc tỉnh dậy lại sớm hơn dự tính, như thể có một điều gì đó tốt đẹp đang chờ đợi, làm cô vội vàng ngưng lại giấc ngủ chưa đầy bảy tiếng đồng hồ.

Mái tóc Vân Hồi Chi hơi rối, cô sờ lấy chiếc điện thoại, tắt đi đồng hồ báo thức đã đặt sẵn từ trước.

Thời gian còn sớm, cô cũng không vội vàng rời giường, cứ thế nằm trong bóng tối ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của Sở Nhược Du.

Ánh sáng không tốt, mắt thường không nhìn rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!