Chương 78: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngoài tiếng gió rít gào vô tình, trong xe chìm vào một khoảng lặng đến ngột ngạt, chẳng còn nghe thấy âm thanh nào khác.

Bóng đêm sắc lạnh, những chiếc lá vàng úa bị gió thổi bay, rồi dừng lại trên nóc xe, bên đường, một cô học sinh đeo cặp sách đạp xe ngang qua, vừa mới tan lớp học thêm, trên tai vẫn còn đeo một bên tai nghe có dây.

Vân Hồi Chi gần như lắp bắp hỏi: "Thật sự đi thuê phòng sao chị?"

"Khụ khụ," Sở Nhược Du giả vờ ho khan để che giấu sự lúng túng, giọng điệu lại tỏ ra từ tốn: "Em nghĩ là thật hay giả?"

Vừa rồi hỏi câu đó đã là thừa thãi, khách sáo một chút, Vân Hồi Chi ở phương diện này lại vô cùng thẳng thắn: "Em đương nhiên là nghĩ thật rồi!"

Lời nói của cô làm tim Sở Nhược Du cũng rối loạn theo.

Ánh mắt nhìn qua đó quá nóng bỏng, làm nàng không biết phải nói tiếp thế nào.

Sở Nhược Du không hề đáp lại ngay, Vân Hồi Chi liền biết nàng chỉ nói đùa.

Cụp mắt xuống, giọng điệu phiền muộn, "Em không phải muốn làm gì đâu, chỉ là không muốn về, muốn ở bên chị thêm một lát nữa thôi."

Tại ký túc xá trường học, thỉnh thoảng buổi tối họ cùng nhau xem phim, giết thời gian.

Đến lúc phải chia tay, mỗi người về phòng nấy, Vân Hồi Chi lại đặc biệt lưu luyến.

Chia ly đối với cô mà nói, là một chủ đề đeo bám suốt cuộc đời, cô sợ hãi rất nhiều những cuộc chia ly nằm trong dự kiến và cả những cuộc chia ly không hề mong muốn.

Nhưng đêm nay không hoàn toàn là không muốn chia ly, chỉ là muốn dùng buổi tối này để chữa lành chính mình.

Vì lời nói của cô mà động lòng, nhưng lại vì mềm lòng mà đêm nay cũng đừng nói chuyện nữa, Sở Nhược Du không hề đi theo suy nghĩ của cô, lạnh lùng mở miệng.

"Chúng ta lát nữa hãy thảo luận vấn đề này. Trước tiên nói về thái độ hôm nay của em đã, mối quan hệ hiện tại của chúng ta, làm em cảm thấy em có thể thả lỏng đến mức vô cớ gây sự sao?"

Tim Vân Hồi Chi như thắt lại: "Đương nhiên là không phải rồi!"

"Nhưng trước đây em sẽ không vì những chuyện giả dối, hư ảo mà chất vấn chị, em lúc nào cũng biết ý hơn chị nghĩ."

Ngoài cửa sổ xe, mưa rơi xối xả, khó trách hôm nay cảm giác ngột ngạt đến vậy, mây đen tích tụ sức lực đến bây giờ mới trút xuống.

Sở Nhược Du nói: "Chị cũng không yêu cầu em lúc nào cũng không được có tính khí, nhưng hôm nay thật sự rất vô lý. Vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, chị bận rộn lơ là em là chị không đúng, em đến hỏi chị, bày tỏ sự không vui cũng được thôi, nhưng em lại lôi cô ấy vào thì chính là em không đúng rồi."

Vân Hồi Chi cũng biết vấn đề của mình lớn, "Xin lỗi chị."

"Em làm như vậy làm chị rất lo lắng, liệu có phải sau này hễ cô ấy làm em không thoải mái, hoặc là chị vì nhiều lý do mà trì hoãn làm em tức giận, em đều sẽ mượn cớ để cãi nhau với chị không."

Ngoài tiếng gió rít gào vô tình, trong xe chìm vào một khoảng lặng đến ngột ngạt, chẳng còn nghe thấy âm thanh nào khác.

Bóng đêm sắc lạnh, những chiếc lá vàng úa bị gió thổi bay, rồi dừng lại trên nóc xe, bên đường, một cô học sinh đeo cặp sách đạp xe ngang qua, vừa mới tan lớp học thêm, trên tai vẫn còn đeo một bên tai nghe có dây.

Vân Hồi Chi gần như lắp bắp hỏi: "Thật sự đi thuê phòng sao chị?"

"Khụ khụ," Sở Nhược Du giả vờ ho khan để che giấu sự lúng túng, giọng điệu lại tỏ ra từ tốn: "Em nghĩ là thật hay giả?"

Vừa rồi hỏi câu đó đã là thừa thãi, khách sáo một chút, Vân Hồi Chi ở phương diện này lại vô cùng thẳng thắn: "Em đương nhiên là nghĩ thật rồi!"

Lời nói của cô làm tim Sở Nhược Du cũng rối loạn theo.

Ánh mắt nhìn qua đó quá nóng bỏng, làm nàng không biết phải nói tiếp thế nào.

Sở Nhược Du không hề đáp lại ngay, Vân Hồi Chi liền biết nàng chỉ nói đùa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!