*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không gian yên tĩnh như thể bị nén lại, ngột ngạt, bí bách. Một chiếc đèn được bật sáng, tầm mắt theo đó lan tỏa đến những nơi xa hơn, bước chân từ phòng ngủ đi đến phòng bếp.
Nàng tự rót cho mình một ly nước ấm, một hơi uống cạn hơn nửa ly, cổ họng thấy dễ chịu hơn, làm nàng xác định mình không còn bị cảm nữa, nhưng cảm giác mệt mỏi, mơ màng vẫn chưa hề tan biến.
Tối hôm qua về đến nhà mới biết, mẹ nàng gấp gáp gọi nàng về là vì ông nội không được khỏe, đối với chuyện này nàng tuy cũng không chịu nổi, nhưng lại thở phào một hơi, tóm lại không phải sức khỏe của ba mẹ có vấn đề.
Làm cả buổi tối theo vào bệnh viện, chạy tới chạy lui phụ giúp, đến rạng sáng mới về đến nhà.
Buổi sáng lại qua đó một chuyến, sau giờ ngọ trở về, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải xử lý điện thoại của phụ huynh, rồi lại vội vàng hoàn thành mấy hạng mục công việc chủ nhiệm lớp mà trường học giao phó.
Bận rộn xong tinh lực không còn, chợp mắt được một lúc, lại bị những rung động liên tục đánh thức.
Nàng liếc nhìn, có tin nhắn của trường, tin nhắn của phụ huynh, cũng có cả tin nhắn của Vân Hồi Chi.
Nàng trả lời những tin quan trọng trước, rồi bấm vào khung chat của Vân Hồi Chi, liền thấy Vân Hồi Chi đang chê bai Nhậm Dư Hàm.
Nàng thật ra cũng có chút tức giận, Nhậm Dư Hàm trước đây không phải kiểu người thích xen vào chuyện của người khác, thậm chí còn chuyên tâm vào bản thân đến một cảnh giới nhất định.
Bây giờ sao lại biến thành như vậy.
Nàng nghĩ phải trấn an cảm xúc của Vân Hồi Chi trước đã, người có thể làm cho Vân lão sư tức giận đến mức đó, cũng không có mấy ai.
Sở Nhược Du trong lòng biết rõ cảm xúc của Vân Hồi Chi còn có nguyên nhân từ phía nàng.
Vì thế đã nhắn một câu "Đừng để ý đến cô ấy".
Con người sau khi đã lựa chọn một con đường, thường thường vì muốn chứng minh mình không sai, luôn hy vọng người khác cũng sẽ đi theo con đường giống như mình.
Bởi vậy, càng tận tình khuyên bảo người khác đồng hành, lại càng cho thấy đáy lòng người đó yếu đuối, bất kham đến mức nào.
Nhậm Dư Hàm trước đây cũng thường khuyên nàng, nàng tuy có chút kiềm chế, nhưng mỗi lần vẫn tỏ thái độ.
Biệt danh của nàng trong miệng học sinh không mấy dễ nghe, bởi vì hễ nàng nghiêm mặt là lại trông rất hung dữ, tính tình cũng không tốt như Vân Hồi Chi. Cho nên chắc chắn Nhậm Dư Hàm cũng nhìn ra được nàng rất không thích.
Hơn nữa sau này nàng cố tình trốn tránh Nhậm Dư Hàm, lâu dần cũng không còn qua lại nhiều nữa.
Bây giờ Nhậm Dư Hàm lại bắt đầu nhắm vào Vân Hồi Chi, Sở Nhược Du rất khó cho rằng cô ấy làm vậy là vì tốt cho Vân Hồi Chi.
+Lúc ở trấn Kiêm Gia, để thể hiện sự phản nghịch và không thoải mái với Nhậm Dư Hàm, nàng đã từng đăng ảnh chụp chung thân mật với Vân Hồi Chi.
Không gian yên tĩnh như thể bị nén lại, ngột ngạt, bí bách. Một chiếc đèn được bật sáng, tầm mắt theo đó lan tỏa đến những nơi xa hơn, bước chân từ phòng ngủ đi đến phòng bếp.
Nàng tự rót cho mình một ly nước ấm, một hơi uống cạn hơn nửa ly, cổ họng thấy dễ chịu hơn, làm nàng xác định mình không còn bị cảm nữa, nhưng cảm giác mệt mỏi, mơ màng vẫn chưa hề tan biến.
Tối hôm qua về đến nhà mới biết, mẹ nàng gấp gáp gọi nàng về là vì ông nội không được khỏe, đối với chuyện này nàng tuy cũng không chịu nổi, nhưng lại thở phào một hơi, tóm lại không phải sức khỏe của ba mẹ có vấn đề.
Làm cả buổi tối theo vào bệnh viện, chạy tới chạy lui phụ giúp, đến rạng sáng mới về đến nhà.
Buổi sáng lại qua đó một chuyến, sau giờ ngọ trở về, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải xử lý điện thoại của phụ huynh, rồi lại vội vàng hoàn thành mấy hạng mục công việc chủ nhiệm lớp mà trường học giao phó.
Bận rộn xong tinh lực không còn, chợp mắt được một lúc, lại bị những rung động liên tục đánh thức.
Nàng liếc nhìn, có tin nhắn của trường, tin nhắn của phụ huynh, cũng có cả tin nhắn của Vân Hồi Chi.
Nàng trả lời những tin quan trọng trước, rồi bấm vào khung chat của Vân Hồi Chi, liền thấy Vân Hồi Chi đang chê bai Nhậm Dư Hàm.
Nàng thật ra cũng có chút tức giận, Nhậm Dư Hàm trước đây không phải kiểu người thích xen vào chuyện của người khác, thậm chí còn chuyên tâm vào bản thân đến một cảnh giới nhất định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!