*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vân Hồi Chi ngủ một giấc thật say.
Sự hưng phấn, mệt mỏi, và hơi ấm từ một người khác, đã khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu sau buổi chiều.
Cô mơ thấy một chuyện rất nhỏ hồi còn bé, khi đó ba mẹ vẫn còn ở cùng cô, trước khi đi ngủ cô uống một ly sữa bò, mẹ ôm cô vào lòng, đọc cho cô nghe những câu chuyện ngụ ngôn.
Ánh đèn trong phòng ấm áp như màu bơ, người mẹ thơm tho, giọng nói cũng đặc biệt dịu dàng.
Ba đẩy cửa bước vào, nói ngày mai sẽ đưa cả nhà đi công viên giải trí.
Cô reo hò sung sướng.
Sau đó, Vân Hồi Chi của tuổi trưởng thành xuất hiện ở công viên, cô không có ai đi cùng, một mình chơi cầu trượt, ngồi ngựa gỗ xoay tròn, xếp hàng chờ tàu lượn siêu tốc mạo hiểm.
Khi tàu lượn siêu tốc khởi động, gia tốc và cảm giác không trọng lực đã hất văng cô ra khỏi giấc mơ.
Ý thức trở lại thực tại, cô không nhớ nổi trong mơ mẹ đã đọc cho cô nghe câu chuyện ngụ ngôn nào.
Nhưng cô nhớ ra mình đang ở đâu, một thành phố nhỏ không mấy phồn hoa, một thị trấn du lịch non xanh nước biếc, một khách đ**m có phong cách rõ rệt, và căn phòng tốt nhất của khách đ**m đó.
Cô đã ở đây một tháng rồi.
Và giờ phút này, trên chiếc giường mang phong cách đồng quê của cô, có một người phụ nữ mà cô mới quen ngày hôm qua.
Vì chưa kịp mặc quần áo đã ngủ thiếp đi, hiện tại cô có thể cảm nhận được sự thoải mái ở những nơi da thịt tiếp xúc với chăn nệm, thoải mái đến mức vừa tỉnh dậy đã muốn ngủ tiếp.
Trạng thái mơ màng sắp ngủ khiến cô đờ đẫn một lúc, một hồi lâu sau cô mới phát hiện ra, Sở Nhược Du đã tỉnh.
Vân Hồi Chi trợn mắt, người ta đang chơi điện thoại.
"Chị tỉnh lúc nào vậy?"
"Mới một lúc thôi." Sở Nhược Du còn chẳng thèm nhìn cô.
Giọng nàng có chút khàn, không phải sau khi ngủ một giấc mới khàn, mà là từ nửa sau của buổi chiều, Vân Hồi Chi đã để ý thấy giọng nàng thay đổi.
Dù không la hét, nhưng những tiếng th* d*c và rên khẽ không ngừng, sự kìm nén không hét lên thành tiếng, cũng đã làm tổn thương cổ họng.
Nhưng khi đó Vân Hồi Chi đang say mê, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem nàng có khàn giọng hay không.
Chỉ là bây giờ nghe thấy, lòng lại cảm thấy phức tạp.
"Mấy giờ rồi?" Vân Hồi Chi hỏi nàng.
"Năm giờ bốn mươi."
"Đã năm giờ bốn mươi rồi á?!"
Sở Nhược Du vẫn ung dung, không cảm thấy thời gian có gì là muộn, chậm rãi hỏi cô: "Sao vậy, có chuyện gì quan trọng chưa làm à?"
"Không có, chỉ là ngủ lâu quá, tôi sợ tối lại không ngủ được."
+Một giấc ngủ kéo dài đến hai tiếng đồng hồ.
Vân Hồi Chi ngủ một giấc thật say.
Sự hưng phấn, mệt mỏi, và hơi ấm từ một người khác, đã khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu sau buổi chiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!