Chương 6: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Nhược Du rất nhanh đã bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hóa giải những ánh mắt tò mò đánh giá từ bàn bên cạnh.

"Tuổi chó thì đã sao?"

Vân Hồi Chi còn tưởng nàng vì không kiên nhẫn nên mới thừa nhận bừa, "Thật hay giả, chị thật sự tuổi chó à?"

3"Sao nào?" Sở Nhược Du thu lại cảm xúc, chờ đợi câu nói tiếp theo của cô.

Xem ra là đúng rồi, Vân Hồi Chi cũng không ngốc đến mức đi tính toán khoảng cách tuổi tác, cô mỉm cười với nàng, nói lời ngọt ngào: "Không sao cả, tuổi chó tốt mà."

1"Tốt ở chỗ nào?"

Câu hỏi này thì lại hơi sâu xa quá, với tinh thần trách nhiệm không thể qua loa với Bên A, Vân Hồi Chi giơ điện thoại lên mở khóa màn hình, ra vẻ nghiêm túc: "Để tôi tra một chút, chờ một lát."

Sở Nhược Du nhắm mắt lại, thái dương hơi nhói đau.

"Thẳng thắn, cẩn thận, trung thành, đối xử với người khác trượng nghĩa, lòng tự trọng cao... Chị xem, toàn là từ tốt đẹp cả."

1Vân Hồi Chi vui vẻ tuyên bố với nàng.

Sở Nhược Du chống cằm: "Cũng có những điểm không tốt chứ, nói nghe thử xem."

"À, để tôi xem lại."

Vân Hồi Chi lật qua mấy mục mới tìm được: "Hay lo lắng, dễ hẹp hòi, lấy bản thân làm trung tâm. Còn nữa... còn nữa!"

"Khi đối mặt với tình yêu, cách thể hiện tình cảm không tốt, khó hiểu phong tình, không biết lãng mạn. Tóm lại là không được thuận lợi cho lắm."

Cô đọc một cách rất có nhịp điệu, Sở Nhược Du bị châm chọc, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, tức đến bật cười.

"Những tính cách này có liên quan đến con giáp à?"

Vân Hồi Chi đọc xong cũng cảm thấy vô nghĩa: "Hình như còn không chuẩn bằng cung hoàng đạo."

Không thể nào tất cả những người tuổi chó đều đã từng ly hôn được.

Sở Nhược Du lại tự giễu: "Nhưng cũng có chỗ chuẩn đấy."

Vân Hồi Chi không hỏi chỗ nào chuẩn, EQ cao lên tiếng: "Chị ưu tú như vậy, tôi thấy ưu điểm nào cũng chuẩn cả. Còn khuyết điểm thì chúng ta đừng quan tâm, tác giả nói vớ vẩn thôi."

Sở Nhược Du nhìn cô đầy ẩn ý, tám phần là muốn hỏi mấy câu kiểu "Chỗ nào trông ưu tú", cũng may đồ ăn được mang lên đã cắt ngang cuộc đối thoại của họ.

Đồ ăn được dọn lên đầy đủ, bày kín cả bàn, một lượng mà hai cô gái không thể nào ăn hết.

Vân Hồi Chi vừa rồi đã khuyên can, nhưng Sở Nhược Du lại tỏ ra lắm tiền nhiều của, kiên quyết nói muốn thử những món đặc sắc ở đây.

Nếm xong, Sở Nhược Du cho biết mình ăn không quen, cả vị chua lẫn vị cay đều không phải khẩu vị yêu thích của nàng.

"Cô ăn nhiều vào, cô hơi gầy đấy." Nàng dặn dò Vân Hồi Chi.

Thấy Vân Hồi Chi ăn uống có vẻ tốt, nàng nghĩ đến điều gì đó, giọng điệu dịu dàng hơn: "Sau này mỗi bữa tôi mời, cô muốn ăn gì cũng được."

Sở Nhược Du rất nhanh đã bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hóa giải những ánh mắt tò mò đánh giá từ bàn bên cạnh.

"Tuổi chó thì đã sao?"

Vân Hồi Chi còn tưởng nàng vì không kiên nhẫn nên mới thừa nhận bừa, "Thật hay giả, chị thật sự tuổi chó à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!